"Ân Ân, có thời gian đến chơi nhiều hơn nha. Ta sẽ bảo dì Trần là nhiều món mà con thích ăn." Lúc gần đi, Hứa Minh Lan ôn hòa nói.
Phản ứng của Trình Ân Ân chậm vài giây đồng hồ: "Cảm ơn bà nội."
Bước ra ngoài cùng với Giang Dự Thành, anh mở cửa xe, Trình Ân Ân leo lên, chờ anh bước lên từ phía bên kia, đóng cửa lại, phân phó lão Trương tài xế lái xe.
"Tiểu Sán đâu?" Trình Ân Ân nhìn ra ngoài cửa sổ.
Giang Dự Thành nhìn cô một cái: "Nó ở lại bên đó."
"A." Vừa rồi Tiểu Sán còn ngồi bên người cô, cô cũng không để ý mọi người đang nói gì.
Tinh thần của cô không tập trung nên trên đường đi trên xe rất yên tĩnh. Màn đêm buông xuống, đèn neon tô điểm cho thành phố một sắc màu rực rỡ.
Đi được nửa đường, điện thoại của Giang Dự Thành vang lên, anh nhận điện. Trình Ân Ân nghe anh gọi một tiếng "Chú Chung". Mấy câu nói ít ỏi lúc sau nghe cũng không hiểu quá nhiều. Một lát sau, dư quang trong mắt thấy anh quay qua, cô cũng vô thức nhìn về phía anh.
"Chờ một lát tôi qua." Giang Dự Thành cúp điện thoại, nhìn về phía Trình Ân Ân: "Tối nay tôi có việc, cô về trước đi."
Trình Ân Ân ngoan ngoãn gật đầu.
Không biết cô đang nghĩ gì, trước khi bước chân ra khỏi nhà họ Giang giống như mất hồn mất vía. Giang Dự Thành ngừng lại một chút, bỗng nhiên đổi giọng: "Đi với tôi."
Trình Ân Ân nghe không hiểu cuộc điện thoại kia là gọi anh đi đến chỗ nào, đầu choáng váng trả lời: "Được."
Đến khi xuống xe nhìn thấy một nơi tráng lệ, ánh đèn óng ánh, đại khái là bị gió lạnh thổi cho tỉnh, cô bắt đầu hối hận vì đang theo tới. Chỗ này nhìn qua hình như là một cái hội sở.
Giang Dự Thành nhấc chân đi về phía trước, Trình Ân Ân đứng yên tại chỗ khẽ cau mày nói: "Tôi không thể vào được."
Giang Dự Thành nghiêng người nhìn qua, nhíu mày có ý dò hỏi.
"Tôi còn chưa trưởng thành." Trình Ân Ân biểu cảm nho nhỏ sự nghiêm túc, "Không thể đi vào những chỗ như thế này."
Nếu như bị trường học biết, sẽ bị phê bình.
Gió thổi khăn quàng cổ của cô rơi từ trên vai xuống, Giang Dự Thành đưa tay chụp được, quàng một vòng quanh cổ cô, gấp lại phần đuôi. Nửa khuôn mặt của Trình Ân Ân bị bọc lại trong chiếc khăn quàng cổ.
"Đi vào chào hỏi cái rồi đi." Anh đè thấp giọng, nói rõ ràng, như có như không có vài phần dỗ dành.
Trình Ân Ân thoả hiệp: "Vậy cũng được."
Cô chôn mặt mình vào bên trong cái khăn quàng cổ, chỉ lộ ra đôi mắt, đen bóng.
Giang Dự Thành dẫn cô đi vào cửa xoay của hội sở, đã có nhân viên phục vụ đứng chờ từ sớm, trực tiếp dẫn người lên lầu ba, đi xuyên qua một đoạn hành lang tối thui yên tĩnh, đi vào phòng VIP ở cuối cùng.
Chẳng hiểu vì sao, khi đi trên đoạn đường này Trình Ân Ân cảm thấy mình đã từng đi qua. Hơn nữa càng đến gần, cảm giác càng mạnh. Nhưng cô tin tưởng, mười bảy năm cuộc đời mình, cô chưa từng bước vào một cái hội sở có phong cách hoàng gia như vậy.
Mặc dù rất nhiều người từng có một nơi nào đó giống như đã từng đi qua, không phải là chuyện lạ. Nhưng hôm nay cảm giác của cô cực kỳ khác biệt, Trình Ân Ân cảm thấy có chút không thoải mái. Nhưng không hiểu rõ không thoải mái chỗ nào.
Cô không biết vì cái gì, vì quá mức bất ngờ nên cô không tìm được đầu mối. Trong nháy mắt đã đến được nơi cần đến, nhân viên phục vụ gõ cửa hai lần mới mở ra.
Trong chốc lát, tiếng nhạc ồn ào nhốn nháo đập thẳng vào mặt.
"Chú Giang…" Cô giữ chặt tay áo của Giang Dự Thành theo bản năng.
Giang Dự Thành đang muốn nhấc chân đi vào cửa, bước chân hơi ngừng lại, xoay người, rũ mắt nhìn cô.
Trình Ân Ân cảm thấy hình như mình không nên nắm tay áo của anh, nhưng một sự bực bội không rõ cùng dáy lên từ đáy lòng cùng với áp lực khiến cho đầu óc cô mơ hồ. Để mượn cớ cho hành vi đột ngột của mình, cô cúi thấp đầu rầu rĩ nói: "Thật ồn ào."
Giang Dự Thành gỡ bàn tay từ tay áo, Trình Ân Ân cảm thấy trong lòng mình trống rỗng, bàn tay tự nhiên rơi xuống kia bỗng nhiên bị nắm lấy. Lòng bàn tay có lực, ấm áp bao trùm bàn tay cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!