Bánh gato được cắt ngay trong gian phòng của Giang Dự Thành, Giang Tiểu Sán nhảy đi mở đèn, Trình Ân Ân cẩn thận đặt bánh gato lên cái bàn tròn, còn chú ý đặt mặt chính diện hướng về thọ tinh (người được chúc mừng sinh nhật).
So với Giang Dự Thành, hai người còn lại hưng phấn hơn nhiều. Một người ngồi ở cái ghế đối diện, một người trực tiếp ngồi xếp bằng trên mặt đất, mỗi người ôm phần bánh gato của mình ăn một cách vui vẻ.
Mấy món đồ ngọt như vậy Giang Dự Thành rất ít khi ăn, nhưng vẫn nể tình ăn một miếng.
Ăn xong, anh đưa hai người về phòng, Giang Tiểu Sán ngáp dài bước vào phòng, vẫy tay về phía bọn họ: "Ngủ ngon."
"Ngủ ngon." Trình Ân Ân cũng vẫy tay về phía cậu bé. Sau đó quay qua nói với Giang Dự Thành: "Chú Giang, tôi về phòng đây."
Ánh mắt Giang Dự Thành rơi vào khóe môi cô. Sau đó đưa tay, ngón cái nhẹ nhàng chạm qua khóe miệng cô một cái.
Trình Ân vô thức vươn đầu lưỡi liếm một cái, là kem vừa rồi ăn nhưng chưa lau sạch sẽ.
Giang Dự Thành không nói gì, rút tay về nhẹ nhàng xoa xoa đầu ngón tay một chút.
Trình Ân Ân dường như căn bản không để ý chuyện mình liếm ngón tay anh. Mở miệng nói "Chú Giang ngủ ngon." liếm khóe miệng một cái rồi quay về phòng.
Giang Tiểu gia không hề khoác lác. Sáng hôm sau, lúc Trình Ân Ân ngủ dậy đã thấy cậu bé đang nấu mì trong bếp.
Mì đã được dì giúp việc làm sẵn, nước dùng là canh xương đã được hầm xong ngày hôm qua. Cậu bé chỉ cần đun sôi, thả vào bên trong một vài cọng rau xanh, một cái trứng chần rồi bỏ vào trong chén bưng đến bàn ăn.
"Thật lợi hại!" Trình Ân Ân thật lòng cho cậu một ngón tay cái.
Giang Tiểu gia đang mặc tạp dề đứng chống nạnh, một mặt tự hào: "Mẹ em có cách dạy dỗ tốt."
Đúng lúc này Giang Dự Thành bước ra từ trong phòng, liếc mắt nhìn cái chén trước mặt, ngồi xuống, tiếp nhận đôi đũa do Giang Tiểu Sán ân cần đưa qua.
Bữa sáng hôm nay đều là mì, nhưng hai bát này đều do dì giúp việc nấu. Theo lý thuyết thì khả năng nấu nướng so với Giang Tiểu Sán tinh xảo hơn nhiều, trứng chần cũng đẹp hơn mấy phần. Nhưng Trình Ân Ân nhìn chén trước mặt mình và chén của Giang Dự Thành, vẫn thấy phần của anh ngon hơn của mình.
Đại khái là số lần cô liếc trộm quá nhiều, Giang Dự Thành phát hiện ra, ngước mắt nhìn qua.
"Muốn ăn?"
Trình Ân Ân thành thật gật đầu.
Giang Dự Thành nở nụ cười, lạnh lùng nói: "Không được."
Trình Ân Ân: "….."
Hôm qua Giang Tiểu gia có nói qua, truyền thống của nhà bọn họ chính là hôm sinh nhật bắt buộc phải về nhà ông bà nội điểm danh.
Trình Ân Ân vốn nghĩ hôm nay không cần phụ đạo cho cậu bé, về nhà mình là xong, nhưng mà khoảng thời gian này đã có thói quan sau khi tan học có người đến đón. Lúc chạng vạng ở cổng trường thấy có chiếc xe quen thuộc, liền trèo lên. Sau khi leo lên, mới nhớ đến chuyện này.
Trường học của Giang Tiểu Sán hôm nay có hoạt động ngoại khóa ngày Lễ Tạ ơn, tan học muộn hơn một tiếng so với thông thường. Trình Ân Ân ngồi bên cạnh Giang Dự Thành hỏi: "Chú Giang, không phải hôm nay chú dẫn Tiểu Sán về nhà ông bà nội sao?"
Giang Dự Thành đang làm việc trên máy tính: "Ừ."
"Vậy để tôi tự về nhà mình đi."
Ánh mắt Giang Dự Thành ngước lên từ màn hình, giọng điệu không cho cự tuyệt: "Đi chung."
"Tôi cũng phải đi sao?" Trình Ân Ân do dự. Cô sợ nhất là đến nhà người khác làm khách.
Giang Dự Thành nhìn cô.
"Có tiện hay không vậy?" Lông mày nhỏ của Trình Ân Ân rầu rĩ.
Giang Dự Thành cầm điện thoại lên. Rất nhanh, điện thoại của Trình Ân Ân nhận được thông báo, nghi hoặc mở ra nhìn -----
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!