Chương 31: (Vô Đề)

Anh nói xong câu kia, trực tiếp lấy khăn quàng cổ ra, quàng lên cổ. Trong lòng Trình Ân Ân có chút khẩn trương, giống như sương mù trước lúc bình minh, vào thời khắc mặt trời ló dạng bao nhiêu sương mù đều tan biến.

Lúc này Giang Tiểu Sán ân cần giữ chặt một đầu khăn quàng cổ, muốn giúp Giang Dự Thành quấn lên, bị anh nắm bàn tay đẩy ra.

"Rửa tay chưa?"

Giang Tiểu Sán: "….."

Một người đàn ông có tuổi không được sủng ái thật là đáng thương, "Chỉ là một cái khăn quàng cổ mà thôi", lại có thể quý trọng như vậy, chậc chậc chậc.

Tiếng gõ cửa vang lên, Giang Dự Thành đứng dậy, đi về bàn làm việc, trả lời: "Đi vào."

Đẩy cửa ra, Phương Mạch Đông đứng ngoài cửa: "Giang tổng, Quản lý Diêu tới."

Ngay sau đó, sau lưng anh là một người phụ nữ có dáng người hơi tròn, trên mặt mang theo ba phần nụ cười đi vào, ăn mặc chuẩn mực, tư thế bước đi biểu lộ sự tự tin cùng phóng khoáng. Sau khi đi vào mắt nhìn đến hai người đang ngồi trên ghế salon tiếp khách, hòa nhã cười một tiếng, khẽ vuốt cằm, lễ tiết không có chút sai sót nhưng vẫn không mở miệng chào hỏi.

Hôm đó trong cuộc gặp mặt vội vã ở dưới lầu, mặc dù không nói lời nào, những người có con mắt sắc sảo có thể nhìn ra được vị Trình đổng sự này khác so với trước kia.

Chuyện giữa hai vợ chồng người bên ngoài không thể nào biết rõ, Quản lý Diêu quen biết với Trình Ân Ân nhiều năm, quan hệ được coi như bạn bè. Nhưng dù sao cũng có mối quan hệ cấp trên

- cấp dưới, Trình Ân Ân đã biểu lộ mình không quen biết, cô cũng tự nhiên mà phối hợp.

Phong cách của căn phòng làm việc này cực kỳ lãnh đạm, cùng với cảm giác trầm ổn kiềm chế của trên người Giang Dự Thành lại càng tăng thêm sức mạnh. Nhưng giờ phút này cái khăn quàng cổ lông xù trên cổ kia có mấy phần đột ngột.

Anh đang ngồi phía sau bàn làm việc, nhưng không hề có ý tứ muốn gỡ xuống.

Quản lý Diêu đi thẳng vào chủ đề, nói đến chuyện đại diện phát ngôn cho sản phẩm mới.

"Đối với cái đại diện phát ngôn này Trì Tiếu rất có quyết tâm. Nhưng chúng tôi nhìn qua những sản phẩm mà mấy năm nay cô ta làm phát ngôn, đủ loại, chất lượng cao thấp không đều, nhìn chung là không phù hợp với hình tượng người phát ngôn của chúng ta. Mặt khác, cô ta vẫn còn một số vấn đề với hợp đồng đại diện phát ngôn với sản phẩm tương tự lúc trước đây.

Mặc dù đã hết hạn, nhưng vẫn liên đới không rõ."

Chuyện này nằm trong quyền hạn của Quản lý Diêu, không cần xin chỉ thị của Giang Dự Thành. Lần này tới đây là gì sau lưng liên quan đến những người ngoài dự liệu.

"Cơ bản là tôi đã từ chối rồi, nhưng mà Chung tổng lại tự mình ra mặt, cố ý xúc tiến lần hợp tác này."

Chung tổng cùng với Giang Dự Thành có quan hệ cá nhân. Chung Phi Quốc tế vẫn luôn có mối quan hệ làm ăn qua lại với bọn họ, các loại quan hệ về mặt lợi ích, loại mặt mũi này cô không thể không bán.

Giang Dự Thành không hề để trong lòng: "Cô chọn được người thích hợp rồi?"

Quản lý Diêu đưa tài liệu trong tay qua: "Có một diễn viên mới ra mắt năm ngoái, các phương diện về hình tượng cùng với khí chất đều phù hợp. Trước mắt thì mức độ yêu thích không bằng Trì Tiếu, nhưng có hai bộ phim truyền hình sẽ tuần tự phát sóng trên những kênh truyền hình lớn vào năm sau. Thị trường có vẻ khả quan."

Ánh mắt nhìn người của cô ấy chưa hề sai lầm, Giang Dự Thành không hề nhìn vào tài liệu, trực tiếp trả lời: "Cứ làm theo ý cô đi. Nếu bên chỗ Chung tổng có ý kiến gì, nói ông ấy trực tiếp tìm tôi."

"Cảm ơn Giang tổng."

Cuộc trò chuyện này hoàn toàn không hề tránh hai người bên kia, nhưng căn bản Trình Ân Ân cùng với Giang Tiểu Sán không hề nghe, kề đầu một chỗ, nhìn điện thoại nói nhỏ không biết đang thương lượng cái gì.

Quản lý Diêu cầm lấy phần tài liệu kia, đang muốn rời đi, ánh mắt lướt qua nơi khu tiếp khách dừng lại, quay người thấp giọng nói một câu: "Trình đổng sự không giống như trước kia."

Ẩn ý thăm dò.

Ánh mắt Giang Dự Thành xoay qua chỗ khác, bình tĩnh nhàn nhạt, "Vẫn luôn như vậy."

Quản lý Diêu căn bản đã hiểu rõ tình huống, không hỏi thêm một chữ.

Sau khi quản lý Diêu rời đi, thư ký lại đưa vào mấy phần văn kiện cho Giang Dự Thành xem qua, chờ anh xử lý xong, ký tên xong xuôi đã hơn một tiếng trôi qua.

Bên kia hai cái đầu nhỏ vẫn còn chụm lại một chỗ, không thương lượng mà đang ngồi một chỗ cầm điện thoại thi đấu chơi game.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!