Thiếu một người vợ sao?
Trình Ân Ân sửng sốt một chút: "Chú ấy không thích nữ minh tinh sao?"
"Đương nhiên là không thích." Giang Tiểu Sán không hiểu, "Vì sao ba em lại thích nữ minh tinh?"
Chuyện yêu đương giữa người lớn với nhau, tự nhiên không thể nào nói được với một đứa trẻ. Trình Ân Ân thấu hiểu, giúp Giang Dự Thành giữ lại bí mật giữa anh và nữ minh tinh.
Xem ra chú Giang không hề hứng thú với Trì Tiếu, một lần nữa Trình Ân Ân rơi vào trầm tư. Như vậy là muốn giới thiệu cho chú ấy một đối tượng sao?
Nghiêm túc suy nghĩ một lát, lông mày buồn rầu nhăn lại.
Thật ra cô là rất muốn giúp chú Giang giải quyết vấn đề hôn nhân, nhưng cô không phải những bà tám không có chuyện gì làm thích đi làm mai cho người khác. Trong tay cô cũng không có tài nguyên là những nam nữ độc thân nha.
Quà sinh nhật vẫn nên nghĩ cách khác đi, nếu đem bản thân so với chú Giang cô không nhiều tiền bằng, nhưng mà cô có tâm ý.
Tranh thủ thời gian Giang Tiểu Sán ngủ trưa, Trình Ân Ân ra ngoài một chuyến. Cô quay về nhà lấy quần áo dày sẵn tiện ra chợ mua một vài thứ. Khi về lại chung cư, Giang Tiểu Sán đã thức dậy, đang mặt mày ủ ê uống thuốc.
Đứa bé này thật sự là ít làm cho người ta lo lắng, không cần người khác thúc giục, đúng giờ liền tự mình ngoan ngoãn rót nước ấm uống thuốc.
Nhìn thấy túi nhựa màu đen trong tay cô, bàn tay bỏ hai viên thuốc vào miệng của Giang Tiểu Sán khẽ run lên, nuốt ừng ực hai ngụm nước lớn vào, sau đó đặt ly xuống: "Chị cầm cái gì vậy?"
Trình Ân Ân che che lấp lấp giấu ra sau lưng, ánh mắt trốn tránh: "Không có gì." Nói xong chạy cực nhanh về phòng mình, rất nhanh lại làm ra vẻ trấn định đi ra.
Giang Tiểu gia híp đôi mắt nhạy bén lại.
Sáng sớm hôm sau đi học, cặp sách mà Trình Ân Ân căn bản vẫn dùng mỗi ngày bị nhét căng phồng, cũng không biết cất giấu cái bảo bối gì.
Bởi vì thực sự quá dễ thấy, ánh mắt của Giang Dự Thành cùng với Giang Tiểu Sán đều rơi vào trên cặp sách, ngay cả tài xế cũng nhìn nhiều hai cái.
Giang Dự Thành rất khó có được một ngày thứ hai thanh nhàn, đưa hai người họ đi học. Cả người mặc một bộ âu phục màu xám, bên trong mặc một cái áo màu đen, cái áo khoác màu xám khói khoác lên cánh tay trái, đứng giữa cảnh sắc xám xịt của mùa đông hiện ra một loại cảm giác cao cấp, lãnh đạm và khiêm tốn.
"Đeo cái gì vậy?" Anh hỏi.
"Không thể nói cho chú." Trình Ân Ân nói, thấy anh đưa tay phải qua có ý tứ muốn giúp cô cầm cặp sách, cô ôm chặt trong ngực không đưa cho anh, "Không đưa."
Giang Dự Thành thu tay lại, giúp cô mở cửa xe.
Đến Thất Trung, Trình Ân Ân xuống xe, vẫy tay với hai người trên xe: "Tiểu Sán Sán, chú Giang, tạm biệt."
Giang Tiểu Sán cũng vẫy tay, mỉm cười cười với vẻ mặt hồn nhiên: "Buổi tối gặp, Tiểu Ân Ân."
Chờ Trình Ân Ân đi vào cổng trường, đóng cửa xe, Giang Tiểu Sán quay đầu về nhìn về phía Giang Dự Thành, tiếp tục chớp đôi mắt hồn nhiên: "Daddy, ba muốn biết mẹ giấu cái gì không?"
Giang Dự Thành liếc mắt một cái.
Giang Tiểu Sán nói: "Con sẽ cho ba biết, nhưng với một điều kiện. Ba trả lại điện thoại di động cho con, OK không?"
Giang Dự Thành không hề phản ứng, thu tầm mắt nhìn lão Trương tài xế nói: "Lái xe."
"Ba thật sự là không muốn biết sao?" Giang Tiểu gia kẻ bị đã bị tịch thu điện thoại thật lâu vẫn chưa từ bỏ ý định, cực kỳ tâm cơ ném một mồi nhử ra, "Hình như mẹ đang chuẩn bị quà cho ba."
Dù gì thì gừng càng già càng cay, Giang Dự Thành không thay đổi sắc mặt: "Phải không?"
Nhàn nhạt hai chữ, phảng phất như không thèm để ý đến.
Xem ra thời cơ vẫn chưa chín muồi, Giang Tiểu gia trầm tư hai giây, rất kiên nhẫn quyết định từ từ hỏi lại.
Bên trong bàn học của Trình Ân Ân gần như không có những đồ vật không liên quan đến học tập, đều là sách cùng với các loại tài liệu học tập khác. Việc học tập của học bá rất có trật tự, sách được sắp xếp chỉnh tề, bài thi được chia thành các môn học rồi dùng kẹp sách kẹp lại. những cái thường dùng để trên bàn, không thường dùng để trong ngăn kéo, ngay ngắn rõ ràng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!