Lúc Trình Ân Ân đến bệnh viện, Giang Tiểu Sán đang nằm trên giường bệnh, vì đang sốt mà sắc mặt của cậu bé đỏ lên một cách không bình thường. Trình Ân Ân sờ trán của cậu bé, rất nóng.
"Vừa mới uống thuốc hạ sốt." Bộ dáng quan tâm đến đứa bé làm cho Phạm Bưu không thể nào phân biệt được rốt cuộc là cô đang ở thân phận nào. Đứng một bên giải thích nói: "Đã làm xét nghiệm máu thông thường cùng với một vài kiểm tra sức khỏe thông thường nhưng vẫn chưa có kết quả. Thành ca đang trên đường đến, sẽ lập tức tới ngay."
Giang Tiểu gia sinh bệnh không hề kiêu ngạo như bình thường, mà giống như một con cún con, híp mắt nhìn Trình Ân Ân, giọng nói cực kỳ yếu ớt: "Mẹ, đầu con đau quá."
Bình thường cậu bé rất có sức sống, bây giờ lại biến thành cái dạng này, nhìn cực kỳ đáng thương. Nghĩ đến một đứa trẻ không có mẹ, bình thường ngoan ngoãn hiểu chuyện, không khác gì một người bạn nhỏ, nhưng thật sự trong lòng cũng đang nhớ mẹ, càng khiến cho người ta đau lòng hơn.
Cả người Trình Ân Ân gần như ghé vào giường bệnh, động tác nhẹ nhàng vuốt ve cái trán cùng gương mặt cậu bé.
"Chị không phải là mẹ của em." Giọng nói của cô cũng rất nhẹ, dỗ dành, "Có phải là em nhận nhầm rồi không?"
Giang Tiểu Sán mê man, thật ra cũng không hoàn toàn bất tỉnh không biết gì, mượn lúc sinh bệnh mềm yếu kêu một tiếng mẹ bình thường không thể kêu. Cậu bé khó chịu lẩm bẩm: "Con muốn nói mẹ là mẹ của con."
Nhưng mà cô không phải mà, cô mới 17 tuổi.
Trình Ân Ân khó xử nhíu nhíu mày, nhưng đau lòng nhiều hơn, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài, thỏa hiệp: "Chỉ hôm nay thôi nha."
Chẳng biết lúc nào Phạm Bưu cũng đã đóng cửa đi ra ngoài để hai mẹ con dịu dàng thì thầm nói chuyện.
Giang Dự Thành bỏ một bữa tiệc chạy đến, áo khoác nhiễm mùi rượu cùng với cái lạnh của ban đêm.
Đã có kết quả kiểm tra, sốt siêu vi. Anh đứng ở hành lang nói chuyện vài câu với bác sĩ, sau đó sải bước đi đến trước phòng bệnh.
Phạm Bưu đang đứng ở đó trông coi, nhắc nhở nói: "Dường như ngủ rồi."
Giang Dự Thành gật đầu, động tác mở cửa rất nhẹ.
Trong phòng bệnh rất yên tĩnh, anh kéo cửa ra, đi về phía giường bệnh, giày da giẫm trên sàn nhà, trầm ổn không chút tiếng động.
Quả nhiên là Trình Ân Ân ngủ thiếp đi rồi, giường bệnh tuy không hẹp nhưng cũng không tính là rộng rãi, cô đang nằm nghiêng, ôm Giang Tiểu Sán vào lồng ngực. Trong phòng bệnh rất ấm áp, hình ảnh hai mẹ con dựa sát vào nhau nhìn cũng ấm lòng.
Giang Dự Thành cầm nhiệt kế điện tử nhằm ngay cái trán của Giang Tiểu Sán đo nhiệt độ, vẫn chưa hoàn toàn hạ sốt nhưng nhiệt độ đã hạ đôi chút.
Anh kéo cái chăn lên, đắp lên bả vai còn lộ ra bên ngoài của Trình Ân Ân, nhét kỹ góc chăn.
Sau đó đứng bên cạnh giường, im lặng nhìn một lát.
Giang Tiểu Sán trở mình trong ngực Trình Ân Ân, dường như phát hiện có người bên cạnh, híp mở tròng mắt, làu bàu gọi một tiếng: "Ba…."
Giang Dự Thành đưa tay, vuốt ve đỉnh đầu cậu bé, thấp giọng nói: "Ngủ đi."
Giang Tiểu Sán nghe lời nhắm mắt lại.
Tay Giang Dự Thành rụt một nửa, dừng lại ở giữa không trung một chút, vươn đến một nơi khác. Không hề thản nhiên như lúc sờ Giang Tiểu Sán, động tác của anh rất nhẹ, ngón trỏ hơi cong lên, lưng ngón tay chậm rãi lướt qua gương mặt của Trình Ân Ân.
Cô nghiêng đầu, mặt đưa về hướng ánh trăng chiếu xuống. Làn da trắng trắng mềm mềm, giống như pha ra từ sữa. Lông mi rất dài trời sinh cong vút, giống như hai thanh quạt nhỏ, nhìn rất đẹp.
Đầu ngón tay Giang Dự Thành vuốt vuốt một chút.
Tính ỷ lại người khác của cô rất mạnh, trước khi đi ngủ thích bóp góc áo của anh, Trình Lễ Dương nói từ nhỏ cô đã có tật xấu này. Sau khi kết hôn vẫn y nguyên như thế, bị ôm vào trong ngực cũng không được, không nắm vuốt áo anh liền không ngủ được. Nhưng cũng có những đêm khó nói nên lời, chính là những khi ôm nhau không một mảnh vải, cô nhất định phải nắm vuốt ngón tay anh mới bằng lòng ngủ.
Thói quen này mãi cho đến sau khi Giang Tiểu Sán sinh ra cũng không đổi, nhưng lại dừng lại ở một ngày nào đó.
Giang Dự Thành vẫn biết, từ ngày đầu tiên cô không còn nắm góc áo của anh. Anh đã thử ôm cô, thử nắm chặt tay cô, nhưng cái động tác nho nhỏ ỷ lại kia không trở về nữa.
Gần đây Trình Ân Ân đã béo lên một chút. Mặc dù thể trọng không có tăng lên rõ ràng nhưng bằng mắt thường có thể thấy thịt hai bên má tròn tròn, khuôn mặt đỏ bừng rất đáng yêu.
Cô ngáp một cái ngồi dậy, phát hiện Giang Dự Thành nằm trên ghế sô pha vải đối diện, đôi chân dài cuộn lại ngủ, trên người được phủ một cái áo khoác tối màu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!