Chương 27: (Vô Đề)

Nhiệt độ bên ngoài cửa sổ khá thấp, nhưng hơi ấm trong phòng lại dày đặc, không khí ấm áp hài hòa giống như một cái khí cầu bị đâm thủng một lỗ, chậm rãi xì hơi.

Trong mắt Giang Dự Thành là một mảnh màu trầm mặc thâm thúy nhìn không thấu được, nhìn chăm chú Trình Ân Ân trong chốc lát, cầm lấy điện thoại đang đặt trên bàn trà. Chỉ trong chốc lát, Trình Ân Ân nghe được âm báo của điện thoại vang lên.

Đang muốn xem, thấy anh đặt điện thoại của mình xuống một bên, ngoắc ngoắc tay với cô.

Trình Ân Ân như một tên tiểu thái giám nghe lời, đi qua, đứng bên phải anh chờ đợi sai khiến.

Đại khái là Giang Dự Thành cảm thấy cô còn chưa đủ cúi đầu khom lưng, dựa vào salon, lần nữa cong tay chỉ chỉ.

Dặn dò gì mà thần bí quá vậy? Trình Ân Ân xoay người, đưa lỗ tai đến.

Dựng thẳng lỗ tai cẩn thận nghe, không ngờ Giang Dự Thành không nói gì, bỗng nhiên chìa tay ra, ngón tay cào cào hai lần cái cằm của cô.

Rất nhẹ, rất nhanh, cơ bản Trình Ân Ân không kịp né tránh. Anh đã điềm nhiên như không có chuyện gì rút tay về.

Nhưng cái cảm giác đó dường như không chỉ dừng lại trên cằm, cô vô thức đưa tay lên cọ cọ hai lần nhưng không cách nào bỏ đi được.

Giang Dự Thành đứng dậy, xoay người tiến lại gần sát bên tai cô, giọng nói trầm thấp nặng nề: "Không được để người khác cào cái cằm của cô, đã nghe chưa?"

Trình Ân Ân choáng váng gật đầu, con mắt đặt ở ngực anh chỗ nếp uốn trên mảnh vải mỏng manh, cảm giác như mùi rượu trên người anh như đang hun lấy cô.

Giang Dự Thành hài lòng, bước ngang qua cô đi về phòng, bước đi nhàn nhã chậm rãi mà buông lỏng.

Trình Ân Ân đứng tại chỗ, lặng lẽ liếc nhìn bóng lưng của anh.

Vì sao phương thức mượn rượu làm càn của chú Giang lại đặc biệt như vậy? Lần trước thì không cho cô yêu sớm, lần này thì không cho người khác cào cái cằm của cô, đúng là quản đông quản tây.

Nhưng mà ngoài chú ấy ra không có ai cào cái cằm của cô mà?

Mu bàn tay cô chà qua chà lại cái cằm, lấy điện thoại ra nhìn, mà một tin nhắn chuyển khoản: ¥5888.

Cô lập tức chạy về phía trước hai bước: "Chú Giang, chú cho nhiều rồi."

Giang Dự Thành vừa mới đi đến cửa phòng, dừng bước chân, nghiêng người. Thân hình cao lớn, đứng ở đường phân cách giữa sáng và tối. Một nửa mặt vẫn ở trong bóng tối, nửa còn lại lại dưới ánh sáng, đường nét thâm sâu cũng bị nhuốm vẻ dịu dàng.

Giọng nói của anh lười biếng, biểu lộ sự vui vẻ: "Khen thưởng cô."

Cánh cửa trước mặt chậm rãi đóng lại, Trình Ân Ân lại cúi đầu, đôi mắt nhìn con số trên màn hình làm cho người ta vui vẻ thoải mái.

Tiến bộ một điểm thôi liền khen thưởng 888, cô gặp được một ông chủ thổ hào (*) gì đây?

(*) – Thổ hào, ngôn ngữ mạng, dùng để chỉ những người có tiền, tiêu dùng không hợp lý và thích thể hiện. (Theo Baidu)

Về lại phòng mình, Trình Ân Ân tỉ mỉ kiểm kê tài khoản.

Mấy ngày nay liên tục nhận được ba khoản tiền chuyển vào tài khoản, số tiền cũng không nhỏ. Mời mọi người ăn cơm, mua quà tặng, phần còn lại tổng cộng có hơn ba vạn. Bản thân cô tiêu xài cũng rất ít, số tiền kia đủ để thanh toán trước học phí của hai năm đầu Đại học cùng với tiền sinh hoạt phí.

Cho tới bây giờ Trình Ân Ân chưa từng có nhiều tiền như vậy. Điều này làm cho trong lòng cô lập tức tràn ngập cảm giác an toàn.

Lòng người dễ thay đổi, chỉ có tiền vẫn luôn kiên định.

Kết thúc kỳ thi giữa kỳ, trong lớp phải thay đổi chỗ ngồi.

Nguyên tắc của lão Tần luôn là dùng thành tích để nói chuyện. Toàn bộ bốn mươi, năm mươi người bị đuổi ra ngoài hành lang, sau đó dựa theo xếp hạng thành tích, từng người từng người đi vào, chọn lựa chỗ ngồi mà mình yêu thích.

Bên ngoài hàng lang khí thế ngất trời, nếu không phải hứa hẹn ngồi cùng bàn với nhau thì cũng là lo lắng chỗ ngồi mà mình nhìn trúng bị cướp mất. Phải nói là rất loạn.

Trình Ân Ân không nóng lòng, đối với chỗ ngồi cô không có bất kỳ yêu cầu gì, đối với bạn cùng bàn cũng chẳng có yêu cầu gì nốt. Cô chọn bàn thứ ba, cũng không hề có ý kiến gì, dứt khoát ngồi lại vị trí cũ của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!