Sau lưng Giang Dự Thành còn có người, trước khi Trì Tiếu ngã xuống đất thì kịp thời đưa tay giúp đỡ một chút.
Cái cảnh "Ôm ấp yêu thương" này diễn cũng quá mức sứt sẹo rồi. Ở chỗ này người nào cũng là những người tinh tường, trong lòng sáng như gương, nhưng cũng không thể để người ta ngã thật được. Trước công chúng như vậy, một nữ minh đang nổi tiếng trước cửa công ty của bọn họ chụp ếch, nếu tin tức truyền ra tới không biết sẽ thành ra dạng gì.
Người đưa tay ra giúp đỡ là một vị quản lý bộ phận của công ty, là một người phụ nữ gần bốn mươi. Nhìn chung trên khuôn mặt luôn treo nụ cười, trong khi cười lại lộ ra khôn khéo, đỡ người lên, khách khí: "Đây không phải là một đại minh tính hay sao, vinh hạnh."
Giày cao gót của Trì Tiếu xém tí nữa bị vặn gãy, chân đập trên mặt đất một chút, trầy một chút da, một cú ngã này đủ chật vật.
Nhưng một người giả vờ bị ngã trước mặt nhiều người như vậy thì tố chất tâm lý không thể nào khinh thường. Chống đỡ hai tay đứng thẳng, cực kỳ tự nhiên cảm kích nói: "Ai, tôi bước đi thật là không cẩn thận tí nào, cảm ơn chị."
Nói xong không đợi người trả lời, vội vã không nhịn nổi quay đầu.
Giang Dự Thành đã sải bước đi đến trước chiếc xe, Phương Mạch Đông đi theo sau.
Có thể nói trợ lý Phương chính là một người có tinh thần hiên ngang tuấn tú lịch sự, đặt trong đám người chính là hạc giữa bầy gà. Tuy nhiên khi đứng cùng với Giang Dự Thành lại tự động trở thành nhân vật làm nền. Hào hoa phong nhã, so với Giang Dự Thành dễ dàng công lược (*) hơn. Nếu đổi thành anh ta, Trì Tiếu cảm thấy mình sẽ không có chuyện bị dội một gáo nước lạnh (**) như vậy.
(*) – Công lược, trong cuộc sống hàng ngày, từ này mang ý nghĩa một bên đang theo đuổi bên kia và theo đuổi thành công. (Theo Baidu)
(**) – Đụng vào lỗ mũi màu xám, thành ngữ, dùng để ẩn dụ cho hình ảnh "bị từ chối" hoặc "đang hớn hở bị dội gáo nước lạnh". (Theo Baidu)
Nhưng không có cách nào khác, thịt càng béo dĩ nhiên càng khó thành công.
"Giang tổng!" Trì Tiếu lại một đường chạy đuổi theo, giẫm lên giày cao gót chạy hùng hùng hổ hổ.
Phương Mạch Đông mở sẵn cửa xe, Giang Dự Thành đang muốn lên xe, nghe thấy giọng nói của một người phụ nữ đuổi theo sau lưng, tỏ ra quen thuộc: "Em là Trì Tiếu. Lần trước, trong dạ tiệc từ thiện chúng ta đã gặp qua. Hôm nay thật sự là đúng dịp, vừa vặn gặp nhau ở chỗ này. Ngài có thời gian không, em mời ngài một bữa cơm?"
Giang Dự Thành quay đầu lại, ánh mắt lãnh đạm đảo qua khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo của cô ta.
Làn da cùng với khuôn mặt của nữ minh tinh luôn được trang điểm hoàn mỹ không chút tì vết. Trì Tiếu tự nhận mình có vẻ đẹp tự nhiên, giá trị nhan sắc cũng xếp hàng đầu trong số các minh tinh trẻ, lại còn biết làm nũng. Cô ta chưa hề gặp người đàn ông nào mà cô ta không dỗ dành được.
Nhưng lúc này Trì Tiếu cảm thấy ánh mắt Giang Dự Thành nhìn cô ta không khác nào đang nhìn một miếng thịt heo.
Tầm mắt Giang Dự Thành không hề dừng lại ngay cả một cái chớp mắt, khi thu hồi ánh mắt quét qua bên đường đối diện có một thân ảnh liền dừng lại.
Từ khi trông thấy một màn kia, thỉnh thoảng Trình Ân Ân liếc mắt một cái nhìn về phía đối diện. Đi theo Đoạn Vi ra khỏi quán cà phê, lại đưa mắt xoay qua chỗ khác.
Vừa vặn đụng phải ánh mắt của Giang Dự Thành.
Cách một con đường, anh đưa tay nhẹ nhàng vẫy vẫy một cái.
Vẫn là cái tư thế gọi chó con.
Trình Ân Ân đứng đằng kia, đưa ngón tay dò hỏi mà chỉ chỉ mình.
Giang Dự Thành không gật đầu cũng chẳng lắc đầu, tay trái khoác lên trần xe màu đen, cứ như vậy mà nhìn cô.
Trì Tiếu đứng ở đó bị ngó lơ cảm thấy có chút xấu hổ, khóe miệng cứng lại một chút. Nhưng vẫn không quên chuyện chính ngày hôm nay.
"Em siêu thích sản phẩm mới sắp ra thị trường của các ngài. Đúng lúc nghe nói bên công ty cũng đang tìm kiếm người phát ngôn. Hợp đồng phát ngôn chỗ em cũng gần hết hạn. Nếu có thể hợp tác thật sự quá tốt."
Phương Mạch Đông nho nhã lễ độ đáp lại một câu: "Có thể được cô Trì Tiếu ưu ái là vinh hạnh của chúng tôi. Vừa vặn quản lý của bộ phận PR cũng ở đây, tôi dẫn ngài qua đó gặp một chút." Nói xong quay người đi về đám người đang đứng sau lưng, gọi đến một người, chính là vị vừa nãy đã đỡ Trì Tiếu.
"Quản lý Diêu, không phải là ngài đang lo không tìm được người phát ngôn phù hợp hay sao. Cô Trì Tiếu rất có hứng thú đối với sản phẩm của chúng ta. Không bằng hai vị trao đổi đi."
"Cái này thật sự là cảm ơn cô Trì Tiếu vì đã đánh giá cao." Quản lý Diêu cười nói.
Cho đến bây giờ, minh tinh đại diện phát ngôn đều là do bộ phận quản lý liên hệ, rất ít khi có người tự hạ thân phận chủ động tìm đến cửa.
Tất cả mọi người ở đây làm sao không nhìn ra được Trì Tiếu túy ông chi ý (*), khách khí mà nâng đỡ người này. Minh tinh không thể tùy tiện đắc tội, cho dù cà vị nhỏ (**), nhưng chỉ cần tùy tiện phát biểu một câu trên internet thôi cũng đủ tạo nên một phen sóng to gió lớn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!