Đây là một tiệm ăn mở tại gia nổi danh, là một căn nhà riêng yên tĩnh nằm trong khu vực náo nhiệt, khiêm tốn ẩn nấp, một ngày chỉ tiếp đãi bốn năm bàn khách.
Trình Ân Ân yêu thích sâu sắc nhà hàng này. Nếm qua một lần với Trình Lễ Dương liền nhớ mãi không quên, thần thần bí bí dự định làm sinh nhật cho Giang Dự Thành. Hôm đó cực kỳ vui vẻ đưa anh đến nơi này, giới thiệu từng món ăn với anh giống như hiến vật quý.
Nhìn thấy cô vui vẻ như vậy, Giang Dự Thành không nói cho cô biết, nhà hàng này thật ra là do anh đề cử cho Trình Lễ Dương.
Giao tình giữa anh với chủ nhà hàng này không tệ, mỗi năm đều dẫn Trình Ân Ân đến ăn mấy lần. Lúc nào muốn thì đến không cần phải đặt trước, nhưng cũng có một thời gian dài rồi không đến.
Trong tiệm không có nhân viên phục vụ dư thừa, người ra mở cửa chính là chủ nhà hàng, hơn năm mươi tuổi, mặt mày hiền lành, thấy Giang Dự Thành cười cười chào hỏi: "Tới rồi."
Lúc nhìn thấy Trình Ân Ân đằng sau ý cười càng sâu, đang muốn há miệng lại nhìn thấy ám hiệu của Giang Dự Thành. Cho dù ông không hiểu rõ nội tình nhưng vẫn dừng lại chỉ cười cười coi như thôi.
Trong nhà hàng có bốn căn phòng nhỏ, lần đầu tiên Trình Ân Ân đến cùng với Trình Lễ Dương ngồi ở căn phòng đầu tiên. Kể từ đó mỗi lần đến đều ngồi ở gian đầu tiên, không hề thay đổi. Được trang hoàng theo phong cách đơn giản của dân cư cổ xưa, trên tường có quốc họa (*), phòng bên trong có bình phong là tranh thêu Thục (**), quan niệm nghệ thuật đặc biệt tinh tế lịch sự tao nhã.
(*) – Quốc họa hay còn được gọi là hội họa Trung Quốc, là những bức tranh được vẽ bằng nước, mực hoặc màu trên giấy. Chủ đề bức vẽ được chia thành các nhân vật, phong cảnh, hoa và chim… Chính là phản ảnh của người xưa về tự nhiên, xã hội và các khía cạnh khác như tôn giáo, triết học, đạo đức, văn hóa… (Theo Baidu)
(**) – Tranh thêu Thục, là một sản phẩm đặc biệt của Thành Đô, tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc. Là một trong những tranh thêu có lịch sử lâu đời, nét độc đáo của tranh thêu Thục chính là màu sắc tươi sáng, đẹp đẽ mũi thêu tinh tế. (Theo Baidu)
Cái bàn là gỗ thô có vẽ tranh quốc họa, bộ đồ ăn cũng là độ được làm thủ công và tự chế men hạ màu (*). Cốc khổng tước, chén canh sứ Thanh Hoa, một bộ gốm sứ ứng với một món ăn, cũng chính là phong cách độc nhất vô nhị của tiệm ăn này.
(*) – Men hạ màu, là một kỹ thuật trang trí men sứ còn được gọi là màu lò nung. Sử dụng các vật liệu tạo màu khác nhau để vẽ hoa văn lên đồ khô (bán thành phẩm) đã được tạo hình và sấy khô, sau đó được phủ lên một lớp men trong suốt hoặc men sáng màu khác. (Theo Baidu)
Tiệm ăn này mỗi một chi tiết nhỏ đều chọc trúng nội tâm của Trình Ân Ân, cô vừa vào cửa đã cảm thấy thích.
Tự mình chọn chỗ, quyền lợi chọn món cô giao cho Giang Dự Thành: "Chú Giang, chú chọn những món ăn chú cùng với Giang Tiểu Sán thích ăn đi. Hôm nay tôi mời hai người."
Giang Tiểu Sán không hề có hứng thú với việc gọi món, tràn đầy phấn khởi nghiên cứu đồ sứ. Giang Dự Thành nhìn menu trên tay chọn vài món. Lúc Trình Ân Ân nhận menu trái tim cảm thấy tràn ngập hạnh phúc, đều là những món cô thích ăn.
Giang Dự Thành xem như không nhìn thấy bộ dáng nhỏ mừng thầm của cô.
Trình Ân Ân thích nhất là tuyệt chiêu của chủ tiệm ăn này: Mì lụa vàng đại đao, từng sợi từng sợi mảnh như sợi tóc, nằm bên trong nước canh trong suốt, rất tươi, những chỗ khác khi nếm được tuyệt đối không tươi đến vậy. Ngoài món đó ra còn có đầu sư tử trứng cá muối cá hoa vàng, món ăn kèm nấm thông, ưng miệng đầu hầm giò…. Mỗi một món cô đều muốn ngừng mà không được.
Cô vùi đầu ăn ngon lành, bỗng nhiên nghe Giang Dự Thành ngồi đối diện nói: "Ngẩng đầu."
Trình Ân Ân vô thức ngẩng đầu, bên trong miệng còn đang ngậm một cọng mì sợi, cánh tay Giang Dự Thành đưa qua. Đầu tiên là một mùi hương nam tính như có như không bay vào mũi, tiếp theo là khăn vuông rơi trên mũi cô, Giang Dự Thành giúp cô lau mấy giọt mồ hôi trên mũi.
"…."
Trình Ân Ân hút cọng mì còn lại một nửa vào, nhìn anh một chút. Có phải là tướng ăn của mình quá hoang dã rồi không?
Sau đó cho dù ăn cái gì Trình Ân Ân cũng cố gắng kiềm chế, thục nữ mà ăn từng miếng từng miếng nhỏ.
Giang Tiểu Sán vui vẻ cười hắc hắc. Vốn dĩ cậu đã ăn no, nhưng khi để đũa xuống thấy Trình Ân Ân vẫn còn đang ăn, nhìn một hồi, lại cầm đũa, ăn thêm hai miếng thịt cát (*).
(*) – Thịt cát hay còn gọi là Tứ Xuyên chín bát. Là một món ăn thuộc ẩm thực Tứ Xuyên. Thành phần chính là thịt bụng lợn, gạo nếp và bột đậu. Bột đậu được kẹp vào miếng thịt hấp cho đến khi nó mềm và ngọt. Món ăn có vị ngọt và thơm, hương vị thơm ngon, độ mềm vừa phải, độ béo vừa phải. (Theo Baidu)
Ăn xong, mím đôi môi đầy dầu mỡ, nhào về phía Giang Cùng Thành dẩu miệng: "Daddy, Sán Bảo Nhi cũng muốn được lau miệng."
"…."
Giang Dự Thành xem cậu bé như không khí, trực tiếp đứng dậy cầm áo khoác, mở cửa phòng ra.
Trình Ân Ân nhìn thấy tình huống không đúng, cuống quýt lau miệng đuổi theo đi ra ngoài. Vừa đến đại sảnh, quả nhiên nhìn thấy Giang Dự Thành đưa thẻ vàng ra.
Cô tranh thủ thời gian chạy tới, nói chuyện một cách nghiêm túc: "Chú Giang, dừng lại! Đã nói là tôi mời hai người."
Khi hóa đơn được đưa ra, bữa ăn này, Trình Ân Ân bị mấy chữ kia dọa nấc cụt một cái. "Ba ngàn hai?"
Tiểu quỷ nghèo vẫn run lẩy bẩy theo thói quen, run lên hai lần. Lại nhớ đến chuyện tài khoản của mình có số tiền năm chữ số "bất nghĩa" kia, không run lên nữa, tài đại khí thô (*) đẩy thẻ của Giang Dự Thành về, "Để tôi trả đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!