Trình Ân Ân đi theo Giang Dự Thành tới, Phạm Bưu đã hắc hắc vui sướng đi vào ghế lô từ sớm.
Bên trong gian phòng mọi người còn đang chơi bài, vì Giang Dự Thành nửa chừng thì bỏ đi nên bây giờ trên bàn bài có hai người:
Một người đàn ông trẻ tuổi chừng 25-26 tuổi, mặc một cái áo len cổ cao, nhã nhặn thanh lịch, khí chất nhẹ nhàng, dịu dàng. Nhưng trên mũi nâng đỡ một cặp kính không gọng bằng kim loại càng nhấn mạnh khuôn mặt lại thanh cao lạnh lùng kia. Hiện ra mấy phần tinh anh tinh nhuệ cùng với cảm giác xa cách;
Người còn lại là một nam sinh xấp xỉ tuổi của cô. Vào tháng 11 nhưng cũng chỉ mặc một cái áo len trùm đầu, giữa hai đầu lông mày che giấu một chút u ám, nhiều hơn chính là bộ dáng kiêu ngạo
--- Đại khái bây giờ cậu ta để Giang Tiểu Sán trên đùi, uy hiếp muốn cởi quần cậu bé.
"Đầu có thể rơi, quần không thể rơi!" Giang Tiểu Sán bị cậu ta kéo lại đối diện, hai cái tay nhỏ dùng hết sức nắm lấy cái lưng quần thề sống thề chết không theo.
"Biết sai rồi chưa?" Giang Trình đánh một cái trên mông cậu bé một cái, "Lần sau nếu còn nói xấu anh một lần nữa
---- Anh không đánh em. Anh là một người văn minh, không giống như ba em, anh sẽ lột quần em ra treo em lên, trưng "quả ớt nhỏ" của em cho mọi người xem."
Ánh mắt Giang Nhất Hàng nhìn về phía cửa: "Đừng nghịch nữa, người đến rồi kìa."
Nhìn thấy Trình Ân Ân bước vào, Giang Tiểu Sán người mà hình tượng idol của đã rơi đầy đất. Lúc này bùng nổ hết sức mạnh, thoát khỏi kìm kẹp của Giang Trì, nhanh chóng xách quần, xông ra ôm chặt đùi Giang Dự Thành cáo trạng.
"Hu hu hu ba, anh hai mắng ba không văn minh."
Giang Trì chỉ vào cậu bé, nghiến răng, "Em, cái tên tiểu lưu manh này!"
Giang Tiểu Sán: "Hu hu hu, anh hai còn mắng ba là lưu manh!"
"…"
Giang Trì không rảnh so đo với cậu bé, tầm mắt bị cây cột che khuất, cùi chỏ của cậu chống trên đầu gối, đầu nghiêng về bên phải, đầu nghiêng về bên phải.
Vừa vào cửa, tay của Trình Ân Ân được thả ra, cô tò mò nhìn hai anh chàng đẹp trai kia. Hai người kia cũng đang tìm tòi nghiên cứu cô.
Cuộc đối đầu không rõ ý vị kéo dài chưa đến mười giây đồng hồ, Trình Ân Ân mở miệng chào hỏi trước: "Xin chào hai anh."
Ngữ khí vô cùng ngoan ngoãn hiểu chuyện.
"…."
Trên mặt của hai người đối diện đồng thời hiện ra một thần sắc quỷ dị.
Bối vị có chút rối loạn nha.
Giang Nhất Hàng cũng biết nghe lời mà đáp lại: "Xin chào."
Giang Trì nhướn mày, mặt mày tươi cười có chút thâm ý: "Xin chào em gái."
Bình tĩnh nhất không ai qua được Giang Dự Thành.
Anh lãnh đạm liếc qua nhìn Giang Trì kẻ đang thừa cơ chiếm tiện nghi, bình tĩnh ngồi xuống, chân dài gác lên nhau, nhìn Trình Ân Ân nói: "Tới đây."
Trình Ân Ân đi qua, nhìn một chút bàn đánh bài, do dự nói: "Chú Giang, chú tìm tôi có việc gì vậy. Họp lớp của chúng tôi còn chưa kết thúc."
Khung xương của Giang Dự Thành được sinh ra vô cùng tốt, hai tay cầm vuốt mạt chược cũng thật là đẹp mắt. Anh chậm rãi chất bài, nghe vậy con mắt cũng không thèm nhấc, cong bàn tay gõ gõ vào chỗ trống bên trái.
"Ba thiếu một."
Thật ra thú vui chơi mạt chược Trình Ân Ân cũng thấy thích. Nhưng mà Phương Mạn Dung trầm mê mạt chược, hơn nữa trong nhà không khi nào là không đánh bài cũng vì đó mà xảy ra cãi nhau làm cho cô có chút mâu thuẫn, rất ít đụng.
"Tôi không chơi." Trình Ân Ân thành thật nói, "Tôi không có tiền."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!