Chương 22: (Vô Đề)

Bàn tay của đàn ông luôn luôn dày rộng có lực hơn so với bàn tay phụ nữ. Hơn nữa còn mang theo độ ấm cách mái tóc nhẹ nhàng tiếp xúc, khiến cho da dầu Trình Ân Ân hơi tê dại.

Lực độ của cái chạm kia rất nhẹ, vừa chạm liền thôi. Khi rút về trong lòng thậm chí còn cảm nhận một chút dịu dàng.

Giang Tiểu Sán hé mắt ra một đường nhỏ giữa mấy đầu ngón tay, nhìn Giang Dự Thành đi vào phòng, đóng cửa. Lúc này cậu bé mới bỏ tay xuống, từ tận đáy lòng cho Trình Ân Ân một ngón tay cái.

Nhiều năm như vậy, ngoại trừ chỗ mẹ cậu bé, Giang Tiểu Sán không hề thấy ba cậu nếm qua thua thiệt bao giờ.

Cái trán của Trình Ân Ân bị đập hơi đau, đưa tay vuốt vuốt cái trán, lo lắng không biết có phải mình làm cho Giang Dự Thành bị nội thương rồi hay không.

Dù sao thì nhìn sắc mặt của anh, chắc là bị thương không nhẹ.

Giang Dự Thành tắm qua nước lạnh. Lúc ra khỏi phòng tắm, gọi lại cuộc điện thoại lúc nãy đang nói giữa chừng giao phó cho xong công việc, vừa cúp máy liền có điện thoại gọi đến.

"Chú Tư, ngày mai anh cả được nghỉ ngơi, chỗ cũ, đừng quên." Đầu bên kia điện thoại là Giang Trì, con trai duy nhất của lão Nhị, lúc còn bé đã từng "xưng vương xưng bá" trong đại viện. Nói xong còn hừ hừ cười lạnh một tiếng, "Dẫn theo Tiểu Sán. Lần trước nó dội nước bẩn sau lưng con. Ngày mai nếu không đánh nó, con sẽ gọi nó là anh cả. Không cho chú ngăn cản!

Mấy năm đó chú dùng mận gai quất con, con vẫn còn ghi hận."

Từ nhỏ, Giang Trì không cha không mẹ. Ông bà nội không thể nào đánh chửi được, những chuyện đánh người gây họa này đều do Giang Dự Thành tự tay làm. Nếu đem so với việc đánh Giang Tiểu Sán có hai roi vào mông kia thì chú Tư đánh cậu ác hơn nhiều. Nhưng mà có một câu nói rất hay, ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây (*).

(*), – Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây; Tục ngữ, dùng để mô tả những thăng trầm trong cuộc sống. Nguồn gốc câu tục ngữ đến từ việc thay đổi hướng của sông Hoàng Hà. (Theo Baidu)

"Con cứ thử một chút."

Ngữ điệu của Giang Dự Thành nhàn nhạt, nếu không suy nghĩ kỹ càng không thể nào phân biệt được đây là uy hiếp hay là cổ vũ.

Cúp điện thoại, anh khoác áo ngủ ngồi lại dưới ánh đèn, cầm lên lá thư màu hồng phấn kia, hứng thú đọc từ đầu đến cuối một lần.

Bức thư này sao chép những bức thư tình trên mạng, lưu loát viết ra hơn một ngàn chữ, ngoại trừ là phần xưng hô lúc mở đầu, không hề có một phần thực lòng thực dạ.

Giang Dự Thành cầm lên quyển sách không có bìa, mở ra trang đang được đánh dấu, tiếp tục đọc tiếp chỗ lần trước đang đọc dang dở.

Trình Ân Ân gặp tai nạn khi đang trên đường đi ký hợp đồng cho . Bản thảo ba vạn chữ kia lúc giao đến tay Giang Dự Thành dính đầy máu. Giấy trắng mực đen pha lẫn với vết máu, hình ảnh thật sự không hề dễ nhìn, giống như mang theo oán khí cùng với nguyền rủa sâu sắc. Anh không hề nhìn lại lần hai. ật>

Tốc độ đọc sách của anh rất nhanh, một tờ lại một tờ, động tác đầu ngón tay vê lên trang sách một cách lười biếng cực kỳ đẹp mắt.

Mười lăm phút trôi qua, đã đọc hơn 30 trang. Giang Dự Thành khép sách lại, lấy từ trong ngăn kéo ra một cái bật lửa có tạo hình retro , tay trái cầm bức thư, tay phải cạch một tiếng -----

Ngọn lửa được thắp lên bắt đầu từ dưới lên trên trang giấy. Giang Dự Thành híp mắt, nhìn ngọn lửa bùng lên. Bức thư không chút tiếng động mà bị thui rụi hơn một nửa. Thả tay, tờ giấy bị cháy xém không trọn vẹn rơi vào trong sọt rác.

Anh cầm điện thoại lên, rũ mắt xuống đánh mấy chữ, gửi đi.

[Đổi sang nơi khác.]

Thứ bảy, Giang Dự Thành vẫn có công việc phải làm. Năng lực tự lập của Giang Tiểu Sán rất mạnh, huống hồ Giang Dự Thành cũng không để cậu bé ở nhà một mình, những lúc đó nhất định Phạm Bưu sẽ có mặt chăm sóc.

Nhưng Trình Ân Ân cảm thấy đứa bé này thật là đáng thương

---- Trong đó, đương nhiên không thể thiếu được thành phần bán thảm giả vờ thảm thương của Giang Tiểu Sán. Cùng cậu bé ôn tập làm bài tập hơn nửa ngày, buổi chiều chờ cho đến khi Phạm Bưu đến, cô mới đi ra ngoài đi họp lớp.

Lớp 1 cùng với lớp 7 cách nhau nửa tòa nhà dạy học, nhưng so với những lớp khác cùng khối thì giữa hai lớp có mối quan hệ tình cảm nhiều nhất. Hơn nữa, lớp trưởng hai lớp còn là một đôi thanh mai trúc mã, tình cảm giữa hai lớp hết sức sâu sắc.

Tụ hội vẫn là ba hoạt động thường thấy, ăn cơm, chơi trò chơi, hát karaoke. Chỗ tụ họp cùng với trò chơi đã có lớp trưởng cùng với mấy người bạn học khác sắp xếp, cuối cùng Trình Ân Ân chỉ cần AA góp tiền là được.

Nhiều người, chia thành năm bàn khác nhau, sau khi Trình Ân Ân ngồi xuống, Đào Giai Văn ngồi xuống sát bên cạnh cô, chủ động nói chuyện với cô, rất thân thiết.

"Ân Ân, kỳ thi lần này của cậu như thế nào?"

Trình Ân Ân không phải là loại học bá khiêm tốn, ngoài miệng nói giống nhau cả thôi nhưng cuối cùng kết quả lại hạ gục tất cả mọi người. Cô tự mình cảm thấy tốt hơn so với lần trước cũng không che đậy nói: "Môn Toán còn chưa làm xong, nhưng tốt hơn so với lần trước."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!