Chương 21: (Vô Đề)

Kỳ thi lần này, trạng thái tâm lý của Trình Ân Ân ổn hơn rất nhiều so với lần trước.

Lúc trước khủng hoảng là vì phát hiện mình quên hầu hết nội dung kiến thức. Sau một tháng ôn tập, trong lòng cũng có một ít thành quả, đã có thể tìm được trạng thái học tập. Những kiến thức đã quên mất của Văn tổng cũng như một người bạn cũ từ xa trở về. Chỉ có mỗi môn Toán là một thứ quỷ nghịch ngợm, giống như hạ quyết tâm nói lời từ biệt với cô.

Môn Ngữ văn cùng với Tiếng Anh được phát huy ổn định. Lần này đề bài làm văn có một góc độ mới lạ, chung quanh không có ít người mặt mày ủ ê, lao tâm khổ tứ. Tuy nhiên, khi Trình Ân Ân vừa đọc xong đề mục trong đầu liền hiện ra được dàn ý đại cương một cách rõ ràng.

Môn Toán lại không thong dong như vậy, cô làm bài chậm, mười hai bài trắc nghiệm đã tốn hết phân nửa thời gian, còn để trống hai bài tập mà mình không tính ra được. Viết xong phần điền vào chỗ trống, cô lật mặt còn lại của bài thi, nhìn thấy đề bài hình học thứ nhất liền sửng sốt.

Không khác với bài tập vừa làm tối qua nhiều, chỉ thay đổi một chút, số liệu cùng với hình vẽ có khác biệt rất nhỏ, nhưng cho dù thay đổi nhưng bản chất không hề thay đổi.

Đi thi trúng tủ là một chuyện không khác gì trúng xổ số, thật sự là làm cho người ta vui vẻ. Trí nhớ ngày hôm qua còn nóng nổi, Trình Ân Ân vô cùng cao hứng viết đáp án ra.

Mấy bài tập sau thì không may mắn như vậy, không hề trúng tủ, hơn nữa còn có chút khó. Thời gian còn lại không nhiều, tốc độ suy nghĩ của cô chậm, lúc chuông reo, còn hai bài chưa kịp nhìn qua.

Nhưng mà so với việc bỏ trống như lần trước thì lần này vẫn đẹp mắt hơn chút. Sau khi nộp bài xong, Trình Ân Ân lập tức lật sách giáo khoa ra kiểm tra những công thức mà lúc nãy mình không nghĩ ra.

So sánh với sự khẩn trương của cô, cùng một khoảng thời gian nhưng Phàn Kỳ làm xong bài vẫn còn dư dả, dư ba mươi phút để xoay bút.

Trình Ân Ân ghi nhớ công thức xong, lúc thẳng người lên phát hiện Phàn Kỳ đang nhìn cô.

"Ngu ngốc."

Trình Ân Ân sững sờ: "Vì sao cậu lại mắng tôi?"

Phàn Kỳ hừ một tiếng, bút trong tay gõ gõ vào cạnh bàn: "Bài thi của tôi để bên cạnh nửa tiếng, cậu không nhìn thấy sao?"

"Tôi không thấy." Trình Ân Ân cúi đầu đi tìm định lý kế tiếp. Cô sẽ không chép đáp án.

Phàn Kỳ để bút xuống đứng lên: "Nói cậu ngốc cậu còn không vui."

Trình Ân Ân ôn tập những kiến thức vẫn chưa quen thuộc một lần, phần lớn học sinh trong phòng học đã đi khỏi. Cô đứng dậy thu dọn cặp sách, trên hành lang Đới Dao đang nói chuyện cùng với đám chị em bỗng nhiên đi tới, cầm trên tay một cái gì đó, sau đó lại ném lên bàn cô.

Trình Ân Ân cúi đầu nhìn, một phong thư màu hồng phấn, còn có một mùi nước hoa ngọt ngào.

"Đây là cái gì?" Cô nghi hoặc ngẩng đầu.

"Tự cô nhìn đi, hỏi tôi làm gì, cũng không phải là tôi viết cho cô." Ngữ khí của Đới Dao không vui trả lời, rời đi cùng với đám chị em của cô ta.

Thời gian không còn sớm, Trình Ân Ân vội vàng bỏ phong thư vào trong cặp sách đóng lại, chạy ra cửa.

Trên bậc thang, gặp được lớp trưởng, nhìn thấy cô nhân tiện nói: "Trình Ân Ân, tối mai lớp chúng ta cùng với lớp 7 tụ hội, đừng quên nha!"

"Đã biết." Trình Ân Ân dừng bước, vẫy vẫy tay về phía cô ấy, "Ngày mai gặp."

Trời hơi âm u, nhưng tâm tình của cô không tệ. Kiểm tra hôm nay tốt hơn so với mong đợi, học tập không thể nào tốt lên ngay được, chỉ cần tiến bộ từng chút từng chút một cô đã hài lòng rồi.

Lúc ra tới cổng trường, xe tới đón cô cũng vừa đến, Trình Ân Ân chạy lại, cặp sách rung động trên bờ vai.

Mở cửa xe, người đầu tiên nhìn thấy không phải là Giang Tiểu Sán mà là Giang Dự Thành, anh đang mặc một bộ âu phục màu xám đậm. Trong tay anh cầm một cuốn tạp chí Kinh tế tài chính lật lật, giương mắt liền thấy đuôi lông mày khóe mắt của Trình Ân Ân không nhịn được mà đang cong lên.

"Hôm nay có chuyện gì tốt à?" Giang Tiểu Sán cũng nhìn ra, cười hỏi.

Trình Ân Ân lấy túi xách từ sau lưng xuống: "Hôm nay trúng tủ môn Toán, bài hôm qua mới làm xong, chị làm được!"

Giang Tiểu Sán diễn ra vẻ kích động không lộ ra chút dấu vết: "Giỏi như vậy?"

Có người lý giải được tâm tình của mình, Trình Ân Ân càng vui vẻ, "May là tối hôm qua chú Giang có giảng bài cho chị."

Gò má cô phiếm hồng, hai con mắt sáng lấp lánh, tâm tình vui sướng lộ rõ trên mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!