Chú?
Lông mày nhỏ của Giang Dự Thành nhảy lên một cái khó có thể phát hiện.
Bên kia, sắc mặt Phương Mạch Đông cùng với Phạm Bưu cũng tương đối đặc sắc. Hai người liếc nhìn nhau, sau đó mạnh người nào người nấy dời ánh mắt đi. Dù sao đều là người đã đi theo Giang Dự Thành chứng kiến không biết bao nhiêu việc trên đời, tố chất tâm lý cường đại giúp bọn họ ổn định biểu cảm.
Giang Dự Thành nhấc tay, nhẹ nhàng khẽ động, nghiêng người nhường ra một khoảng không gian nửa cánh cửa.
Trình Ân Ân nhìn thấy khoảng trống chừng 40cm, cô gầy ốm, cái độ rộng đó nghiêng người đi qua thật ra cũng không có vấn đề gì. Cô nhìn đến khí tràng lãnh khốc toàn thân của vị boss xã hội đen kia…
Đột nhiên cảm thấy mình có thể xuống lầu đi mười vòng liên tục.
Còn chưa kịp thực hiện, một loạt tiếng chuông đánh vỡ không khí đang ngưng trệ.
Vị boss xã hội đen lấy điện thoại từ trong túi ra
--- Toàn thân của điện thoại cũng màu đen. Dù sao thì ngoại trừ sợi dây chuyền lớn bằng vàng kia thì cái người thuần màu đen này mới phù hợp với bộ dáng của một đại ca xã hội đen.
Giang Dự Thành đi khỏi cánh cửa, nhấc chân đi khỏi cánh cửa mấy bước, vừa nghe điện thoại.
"A lô."
Hai tiếng này trầm thấp, từ tính, làm cho lỗ tai của người khác mềm mại.
Không có thần giữ cửa đáng kính kia, Trình Ân Ân thả lỏng nửa sức lực, nhanh chóng đi vào cửa. Trước khi đóng cửa, nghe được giọng nói kia không hề dao động nói:
"Đánh một trận liền thành thật."
"Đánh chết tính cho tôi."
…..
Quả nhiên là xã hội đen!
Trình Ân Ân nhanh chóng đóng cửa lại.
Cửa sổ quan sát ở cửa phòng bên vẫn có thể thấy bóng người bên ngoài, Trình Ân Ân đi vào trong phòng, cũng không hoàn toàn cảm thấy an toàn, ngồi trên giường lặng lẽ nhìn chằm chằm động tĩnh ngoài cửa.
Mấy phút sau, âm thanh trò chuyện qua điện thoại ngừng lại, tiếng vang nhỏ của giày da giẫm lên sàn nhà chậm rãi tới gần. Chốt cửa bỗng nhiên bị vặn ra, sau đó cửa được mở ra, vị boss xã hội đen kia cầm di động bước đến.
Trình Ân Ân chậm rãi đi tới gần đầu giường, chuông báo động nằm trong tầm với của cô.
Phương Mạch Đông cùng với Phạm Bưu cũng theo vào, một văn một võ hai đại hộ pháp vẫn đứng hai bên như cũ. Giang Dự Thành đi thẳng đến cái ghế duy nhất trong phòng ngồi xuống, vắt đôi chân dài, gác chân dựa vào ghế giống như đang ngồi trên long ỷ uy phong.
Trình Ân Ân nhìn trước mắt giống như hiện trường của cảnh tiên lễ hậu binh, trong đầu hiện ra hai cái tiêu đề lớn:
"Chấn động! Thiếu nữ xinh đẹp bị giết trong bệnh viện, nguyên nhân cái chết thì…"
"Thật tàn nhẫn! Phát hiện một thi thể nữ vô danh, nội tạng bị móc sạch…"
Vừa nghĩ tới chuyện mình dùng phương thức kinh dị này xuất hiện ở mục tin tức xã hội, Trình Ân Ân kìm lòng không được mà lùi một bước.
Phòng bệnh này có mỗi một mình cô sử dụng, người nằm giường bên cạnh cô đã xuất viện sau khi cô ta tỉnh lại. Xem ra mấy vị đại ca xã hội đen chính là đến để tìm cô, nhưng trên người cô ngoại trừ nội tạng, dường như không có cái gì đáng tiền.
Sự cảnh giác của Trình Ân Ân lên cao độ, đưa tay chỉ chỉ, nói giống như nhắc nhở: "Có camera nha."
Phạm Bưu giương mắt nhìn theo, có chút cạn lời: "Đó là còi báo động có cháy."
Trình Ân Ân nghĩ có thể uy hiếp nhưng bị nhìn thấu: "…A."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!