Chương 19: (Vô Đề)

Đại hội thể dục thể thao diễn ra vào lúc thời tiết rất đẹp. Mùa thu, nhiệt độ không khí ngày càng xuống thấp, hai ngày nay, mặt trời chói chang, làm cho đôi mắt của những người bị phơi dưới ánh nắng cũng sắp bị đui mù.

Trình Ân Ân vừa đến trường, trên hành lang đã bị Đới Dao khí thế hung hăng gọi lại: "Cậu có ý tứ gì?"

Trình Ân Ân mờ mịt: "Ý tứ gì cơ?"

"Tôi thấy cậu chính là muốn cố ý nhục nhã tôi, thì ra…" Cô ta kịp thời thu nhỏ miệng lại, lại tức giận nói, "Căn bản không phải là như vậy."

"Cậu đang nói cái gì vậy?" Trình Ân Ân không hiểu ra sao, "Đại hội thể dục thể thao sắp bắt đầu rồi, tôi đi thay quần áo trước đây."

Cô nói xong vội vàng chạy đi, Đới Dao trừng mắt nhìn bóng lưng của cô, cắn răng.

Nghi thức khai mạc là khâu làm cho tình cảm mãnh liệt bắn ra bốn phía, những bộ quần áo tự thiết kế của các ban nhìn hoa cả mắt, câu khẩu hiệu được hô vang trong khi đi diễu hành rung động đến tận sâu đáy lòng.

Người cầm bảng của ban 1 là một nữ sinh chân dài. Lúc đi ngang qua sân khấu mọi người gào thét giống như đang ra trận, Trình Ân Ân cũng bị không khí này lây nhiễm cũng ra sức hô vang.

Không biết có phải hoa mắt hay không, trên khán đài như mơ hồ nhìn thấy một bên của khuôn mặt quen thuộc, chỉ chợt thoáng qua không kịp xác nhận.

Đến khi đi vòng lại vị trí lớp, buông lỏng, mới cảm giác được cổ họng của mình hơi đau. Cô nhìn về phía sân khấu một chút, khoảng cách khá xa, cách gần như toàn bộ sân thể dục, rất khó nhìn rõ người ngồi phía trên.

Chắc là hoa mắt rồi, giờ này chú Giang chắc là đang làm việc, làm sao xuất hiện ở đây được?

Nam sinh khoa Văn ít, những hạng mục đơn quan trọng đều bị khoa Tự nhiên ôm hết. Nhưng hiện tại khoa Văn lại có Phàn Kỳ một hạt giống của tuyển thủ chuyên nghiệp. Năm ngoái cậu đã giành được 5 danh hiệu khác nhau nào là chạy 100m, 1000m cùng với nhảy cao nhảy xa gì đó, cực kỳ nổi tiếng.

Môn thi chạy 100m được diễn ra dưới cái nắng ban trưa, tất cả những nữ sinh khoa Văn gần như đều nhào đến bên cạnh đường đua hò hét cổ vũ.

Trình Ân Ân không có chen vào, cô có chút khẩn trương chờ lát nữa thi đấu.

Hạng mục mười hai người mười ba chân được sắp xếp ngay sau hạng mục 400m tiếp sức. Mười hai người được dẫn đến sân thi đấu, vừa làm nóng người vừa nghe Ủy viên thể dục dặn dò vận động viên lần sau cùng.

Sắc mặt của Đào Giai Văn có chút trắng, vẫn ở đầu bên phải không hề mở miệng.

Trình Ân Ân phát hiện, hỏi cô: "Cậu không thoải mái sao?"

"Bụng hơi đau một chút," Đào Giai Văn nói, "Không sao đâu."

Tiếng còi trọng tài vừa báo đi vào khu vực chuẩn bị, đột nhiên chung quanh tất cả mọi người đều hưng phấn khẩn trương lên, Trình Ân Ân không nghĩ hỏi gì thêm, khom lưng buộc dây ở chân.

Mọi người tham gia đồng loạt đỡ nhau lên, nín thở chờ đợi, súng lệnh vang lên một tiếng, lập tức lao về phía trước trong tiết tấu hướng dẫn của ủy viên thể dục, tiếng hô khẩu hiệu vang vọng sông núi.

Bên trong sân, sáu đội ngũ đồng thời tiến hành tranh tài, ban một bị xếp ở ngoài rìa đường đua, nửa đường đều vững vàng dẫn trước, bước đi vững vàng, đều nhịp, có hy vọng giành quán quân rất lớn.

Nhưng mà đi lên được một nửa, đội ngũ vẫn đều đặn tiến về phía trước giống như cùng một thể lại phát sinh tai nạn. Hai người ở phía bên phải ầm ầm đổ xuống, đà tiến về phía trước bị gián đoạn.

Thân thể hoàn toàn mất khống chế, Trình Ân Ân bỗng nhiên bị cắm xuống đất.

Hiện trường xôn xao.

Sợ gặp phải cái gì đó, thời khắc mấu chốt lại khiến cho ông ta như xe bị tuột xích! Trên sân khấu, hiệu trưởng Lưu một mực nhìn chằm chằm động tĩnh bên kia ảo não vỗ đùi: "Này, sao lại thế này? Giang ----"

Vừa quay đầu lại, người vừa rồi ngồi bên cạnh xem thi đấu đã bước nhanh đến rìa sân khấu, tay khẽ chống trên mặt đất, trực tiếp nhảy xuống từ trên đài cao một mét tám.

"Thật xin lỗi, thật xin lỗi," Đào Giai Văn luôn miệng xin lỗi, "Tôi run chân một chút."

Người bên cạnh cũng mồm năm miệng mười quan tâm: "Không sao chứ? Có ai bị thương hay không?"

Một cái đầu gối quỳ xuống bước đi cũng rất đâu, Trình Ân Ân hít mấy hơi lạnh, ngẩng đầu nở nụ cười: "Không sao cả."

Khuôn mặt tràn ngập kiên cường ráng chống đỡ kia, Giang Dự Thành đã muốn chạy đến chính giữa sân thể dục, bước chân gấp rút bỗng nhiên dừng lại chỗ, không bước tiếp nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!