Chương 18: (Vô Đề)

Bả vai của Trình Ân Ân bị Giang Dự Thành trực tiếp vặn 180 độ, không chấp nhận phản kháng.

"Dẫn chị ấy về." Lời này là nói cho Giang Tiểu Sán, ánh mắt của anh nhìn chằm chằm mặt Cao Thượng, không nhìn ra vui mừng hay giận dữ.

Tiếng nói kia rất nặng, Trình Ân Ân phát hiện anh tức giận, bị Giang Tiểu Sán túm kéo đi cũng không dám nói gì.

Trong đầu cô là một đống bột nhão, hoàn toàn nghĩ không ra những gì xảy ra trước mắt đến cùng là đang xảy ra chuyện gì.

Cô vừa đi, nụ cười trên mặt của Cao Thượng cũng thu lại, anh cắm bút máy lại về túi áo.

"Cô ấy không phải là Ân Ân? Dáng dấp xem ra rất giống Ân Ân, nhưng nhìn chỉ khoảng 18-19 tuổi?" Anh ta cười như không cười một bên khóe miệng cong lên, ý vị trào phúng trong mắt ngày càng đậm hơn. "Sao nào, trước kia thích 18-19 tuổi. Bây giờ cũng thích 18-19 tuổi? Sao anh lại tham lam như vậy?"

"Liên quan gì đến cậu." Giang Dự Thành không hề có dấu hiệu dao động. Đối với chuyện cậu ta cố ý khiêu khích cũng không mảy may tiếp nhận.

Cao Thượng cười lạnh một tiếng, tới gần thêm một bước: "Vậy thì Ân Ân đâu? Ở bên ngoài anh nuôi một con dơi nhỏ 18-19 tuổi, Ân Ân có biết không? Anh giấu cô ấy ở đâu?"

Bầu không khí giữa hai người căng chặt, không khí lưu chuyển cũng cứng ngắc.

Tư thái của Giang Dự Thành rất cao, cho dù là chín năm trước hay là hiện tại, đều không hề đặt tên này vào mắt. Cơn giận dữ gần như không thể đè nén lại được, sau khi đưa Trình Ân Ân đi khỏi, đã được anh thu hồi không chút tiếng động. Giờ phút này đối mặt với Cao Thượng, chính là một Giang tổng tung hoành trên thương trường một cách suôn sẻ.

"Chuyện của chúng tôi, không tới lượt cậu hỏi đến."

Chúng tôi….

Cao Thượng cười gian xảo một tiếng, ngón trỏ sờ lên môi dưới. Đúng vậy, chuyện của hai vợ chồng người ta, một người ngoài như anh đưa chĩa mõm vào làm gì.

Giang Dự Thành không có ý định lòng vòng với cậu ta, xoay người rời đi, bóng lưng dứt khoát vô cùng lạnh lùng.

"Nếu anh đã không quý trọng cô ấy----"

Cao Thượng cất cao giọng sau lưng anh, không cam lòng cũng tốt, khó chịu cũng được, căn bản là không thể nào che giấu được, "Lúc trước vì sao lại giành với tôi?"

Giày da của Giang Dự Thành giẫm xuống đất, xoay người lại. Đôi mắt hẹp dài không có một chút ý cười, sự khinh miệt hiện lên như một thứ cụ thể, xen lẫn với tiếng nói lạnh như băng bên trong còn hàm chứa những cái gai nhọn.

Khóe miệng nhàn nhạt cong lên một cái: "Giành với cậu, cậu xứng sao?"

Giang Tiểu Sán chơi chưa tận hứng đã bị kéo đi, nhưng hôm nay một câu cũng không dám bật lại. Bởi vì nếu như có mặt, đều có thể thấy được ba của cậu đang tức giận, vẫn là cái tức giận một cách âm thầm kia.

Tức giận ngấm ngầm so với tức giận rõ ràng đáng sợ hơn nhiều. Giang Dự Thành lăn lộn thương trường nhiều năm, đã sớm tu luyện được cái tính cách không hề gợn sóng. Anh chưa từng tức giận một cách rõ ràng, đánh cũng tốt mắng cũng tốt, chỉ cần nói chuyện với người khác, cũng là một chuyện tốt. Nhưng mà anh chỉ toàn âm thầm tức giận, Giang Tiểu Sán là một đứa bé nghịch ngợm, lại mưu ma chước quỷ, cũng không dám trêu chọc.

Đối với cảm xúc của Giang Dự Thành, Trình Ân Ân cũng rất mẫn cảm, nói đúng hơn chính là rất mẫn cảm với những cảm xúc không vui của anh. Giang Dự Thành vui vẻ có thể cô không biết được nhưng mỗi khi anh không vui, cô nhất định sẽ cảm giác được.

Đại khái chính là bản năng sinh tồn của con mồi.

Cho nên trên xe hai người một lớn một nhỏ, đều thành thành thật thật làm con quỷ hút máu rụt cổ, không dám nói lời nào, dùng ánh mắt giao lưu:

"Ba của em sao vậy?"

"Không biết."

"Vậy vì sao chú ấy lại tức giận?"

"Cái này phải hỏi chị rồi."

"…."

Đến nhà, Trình Ân Ân đang muốn xuống xe, bên cạnh truyền đến một giọng nói lạnh lùng: "Ngồi yên." Cô cứng đờ, chậm rãi đặt mông ngồi lại.

Giang Cùng Thành nhìn Giang Tiểu Sán nói: "Con đi lên trước."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!