Chương 17: (Vô Đề)

Sáng sớm lúc Trình Ân Ân rời giường, hai cha con đã có mặt ở phòng khách. Giang Dự Thành thảnh thơi ngồi trên ghế salon xem tin tức. Giang Tiểu Sán như một con gấu túi nhỏ đu trên cây cuộn trên đùi anh, bẹp bẹp miệng:

"Năm nay không có ai chuẩn bị bánh kẹo cho con, quá thảm rồi hu hu hu…."

"Người khác đều có trang phục, chỉ có mình con không có, thật sự là không có chút mặt mũi mà hu hu hu…"

Giang Dự Thành nắm cổ áo con gấu lên, ném lên ghế salon: "Con học tiểu học năm thứ ba, không phải nhà trẻ."

Giang Tiểu Sán ôm thân hình nhỏ xíu của mình lã chã chực khóc: "Mỗi lần mẹ con đều giúp con chuẩn bị hu hu…"

"…"

Hai mắt của Giang Dự Thành híp lại nhìn cậu bé chằm chằm một lúc lâu, đưa ra một tấm thẻ: "Đừng khóc."

"Cảm ơn ba!" Nước mắt của Giang Tiểu Sán thu hồi lại trong một giây đồng hồ, đắc ý tiếp nhận thẻ, nhảy từ trên ghế salon xuống.

Đi ngang qua phòng của Trình Ân Ân, vừa vặn lúc cô mở cửa đi ra, Giang Tiểu Sán nhìn cô nháy mắt một cái, hai cánh tay tạo thành trái tim: "Biu~"

Mặt mày Trình Ân Ân mờ mịt, làm động tác tay trả lại cho cậu một trái tim.

Điểm tâm vẫn là đồ Trung, rất phong phú: Cháo cá tuyết, bánh bao chiên nhỏ, trứng cuộn, sủi cảo tôm thủy tinh, cùng với năm sáu món món ăn kèm khác.

Sức ăn của Trình Ân Ân không nhiều, ăn nửa chén cháo liền cảm thấy không ăn thêm được nữa. Cô vừa buông thìa xuống, muốn dùng khăn ăn lau miệng một cái, nhìn thấy một ánh mắt đảo qua. Biểu cảm của Giang Dự Thành rõ ràng là không hề thay đổi, nhưng cô bị dọa sợ đến mức lập tức ôm lấy bát cháo, ăn hết một nửa còn lại.

Sáng sớm công ty có hội nghị, so với hai người bọn họ Giang Dự Thành còn đi sớm hơn. Trình Ân Ân cùng với Giang Tiểu Sán sau khi ăn xong điểm tâm, cùng nhau bước xuống lầu. Đưa cô đến trường học, khi vẫy từ chào tạm biệt, Giang Tiểu Sán nói: "Hôm nay chị tan học sớm, hôm nay có hoạt động."

Trình Ân Ân quay về phòng học, cô lấy ra cái ly mới mua cho Đới Dao để lên bàn cô ta. Cuối cùng cô mua cái ly hiệu gà trống, giống như đúc với cái của cô ta, kèm theo một hộp trà trái cây có giá trị gấp hai lần cái ly, cái này là tất cả những gì cô có thể làm.

Hôm nay Đới Dao đến muộn, phát hiện túi giấy trên bàn học, mở ra xem, một mặt mất hứng nhìn về phía Trình Ân Ân.

Lúc đó Trình Ân Ân đang cúi đầu ôn bài tập ngày hôm qua, không nhìn thấy cái nhìn chằm chằm của cô ta; Phàn Kỳ nghiêng người qua liếc nhìn một cái, Đới Dao mới khó chịu mà quay mặt lại.

Trình Ân Ân nhớ kỹ những gì Giang Tiểu Sán dặn dò, thu dọn mọi thứ từ sớm, đến giờ tan học nhanh chóng chạy ra ngoài. Chiếc Bentley đã dừng bên ngoài cổng trường, hôm nay tài xế là Tiểu Vương. Trên đường đi Giang Tiểu Sán thần bí không chịu mở miệng nói đó là hoạt động gì, mãi cho đến khi về tới nhà.

Thang máy đi đến tầng cao nhất, cậu bé đưa lưng về phía thang máy, giang hai cánh tay, cười híp mắt với Trình Ân Ân nói: "Chuẩn bị cho tốt nha, ba, hai, một!"

Khi giọng nói của cậu bé vừa dứt, cửa thang máy liền mở ra, hình ảnh khác thường so với hàng ngày xuất hiện trước mắt.

Giang Tiểu Sán nhảy ra ngoài: "Tang tang tang tàng~"

Một căn phòng đơn giản lịch sự tao nhã bị trang trí thành không khí Halloween. Một lâu đài nhỏ lập thể nằm ở chính giữa đại sảnh. Chung quang là từng chuỗi đèn hình bí đỏ cùng với đầu lâu. Trên mặt đất bày ra đủ loại hình dạng kích thước đèn bí đỏ khác nhau. Trên tường cũng treo một ít, ngọn nến sáng lên bên trong chỗ mặt quỷ lập lòe, tạo nên một hơi thở kinh dị.

Trang trí Halloween không khó, nhưng bố trí toàn bộ căn phòng lớn như vậy không chỉ tốn thời gian mà còn đốt tiền. Phạm Bưu vẫn đang cần cù chăm chỉ ngồi trên mặt đất chuyên tâm điêu khắc đèn bí đỏ.

Đường đường là một đại ca xã hội đen là phải làm tất cả mọi chuyện để dỗ dành con nít.

Giang Tiểu Sán rất ham chơi, thì ra hoạt động mà cậu bé nói chính là Halloween. Trình Ân Ân cũng thích, đẩy cửa ra, phát hiện căn phòng của mình cũng được trang trí như vậy, hưng phấn xoa xoa lòng bàn tay.

"Thích không?" Giang Tiểu Sán đưa cho cô một cái túi nhựa, "Đây chính là quần áo của chị, chị đi thay đi."

Trình Ân Ân vui vẻ gật đầu, đi vào căn phòng khắp nơi đều là đèn bí đỏ.

Trang phục tạo hình ma cà rồng, áo choàng lớn cổ đứng màu đen, trên lưng còn có cánh dơi nhỏ. Trình Ân Ân thay xong phát hiện trang phục của Giang Tiểu Sán cũng giống như mình, một con ma cà rồng nhỏ.

Cậu bé đang ngồi xổm trên mặt đất, cầm đồ trang điểm không biết lấy từ chỗ nào, bôi bôi xóa xóa trên mặt, cực kỳ thuần thục.

Trình Ân Ân đi qua cúi đầu nhìn, phát hiện cậu đã hóa trang gần xong.

"Đến đây," Cái miệng Giang Tiểu Sán đỏ chót nhìn cô cười, "Em giúp chị hóa trang."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!