Chương 16: (Vô Đề)

Những người tham gia hạng mục mười hai người mười ba chân ở Đại hội thể dục thể thao hơn nửa là học sinh ngoại trú, thời gian luyện tập không dễ sắp xếp tí nào. Chiếm dụng thời gian nghỉ giữa giờ buổi sáng cùng với thời gian nghỉ trưa.

Đào Giai Văn vẫn đứng bên phía bên phải Trình Ân Ân.

Người đứng ngoài cùng phải theo sát tần suất với những người bên trong, vì thế cho dù cô ta kết thù với Trình Ân Ân hai năm liền, vì chuyện này bọn họ vẫn phải ôm nhau cùng một chỗ. Chuyện bóng rổ lần trước, cô ta đã chân thành xin lỗi Trình Ân Ân, nhận lỗi, sau đó thái độ liền hòa nhã hơn rất nhiều.

Tập luyện vẫn không hề có chút thành quả nào, hôm nay ủy viên thể dục có chút gấp rút, đã tập luyện nửa tiếng nhưng vẫn không chịu thả người. Đến khi cậu hô một tiếng "Giải tán", mười hai người ai nấy đều biến thành một quả bóng xì hơi. Từng người ngồi xuống bỏ xà cạp, một bên líu ríu phàn nàn mệt mỏi cùng đau nhức.

Chân phải của Trình Ân Ân vô cùng đau nhức, bỏ dây cột, kéo ống quần lên nhìn một chút, trên cổ chân đã có nhiều lằn đỏ.

"Cậu không sao chứ?" Đào Giai Văn xoay người hỏi một câu.

Trình Ân Ân lắc đầu: "Không sao."

Cô đứng dậy đang muốn đi cùng với Diệp Hân về phòng học, Đào Giai Văn lại nói: "Ân Ân, tớ nói với cậu mấy câu được không?"

Trình Ân Ân dừng bước chân, có chút nghi hoặc, không biết cô ta định nói với mình cái gì.

Diệp Hân đi trước, Đào Giai Văn ấp a ấp úng, ánh mắt có chút không tự tin, trốn tránh. Trình Ân Ân kiên nhẫn nhìn cô.

"Cậu muốn nói cái gì?"

Đào Giai Văn quyết định chắc chắn: "Tớ muốn nói, trước kia là tớ không hiểu chuyện, ghen ghét cậu vì cậu lần nào cũng giành được học bổng, cho nên vẫn luôn nhằm vào cậu. Nhưng mà bây giờ tớ cũng nghĩ ra rồi, có thể giành được học bổng hay không chính là dựa vào năng lực của bản thân. Cậu xem cậu cũng có lúc sai lầm mà, đúng không?"

Cô ta làm ra vẻ thoải mái cười một cái, "Tớ xin lỗi cậu vì những gì trước kia tớ đã làm. Hy vọng sau này chúng ta có thể xóa tan được hiềm khích lúc trước."

Trình Ân Ân gật đầu: "Được."

Cô ta là một người độc miệng, nói chuyện không nể nang người khác. Nhưng thật ra cũng chưa làm ra những chuyện gì quá mức.

Giải quyết xong một vấn đề nan giải, cả người Đào Giai Văn nhẹ nhõm đi nhiều, giống như trút được một gánh nặng mà thở phào một cái, thấy Đới Dao nhíu mày bước tới.

"Cậu điên rồi à? Căn bản không có đoạn này, vì sao cậu lại tự tiện sửa lại? Cậu muốn nói với Hiệu trưởng Lưu như thế nào?"

Đào Giai Văn bị cô làm cho hoảng sợ, kéo người qua một bên thấp giọng nói: "Cậu nói nhỏ thôi. Tôi chỉ là một nhân vật nhỏ bé, không cần phải kinh động đến Hiệu trưởng Lưu. Bây giờ cô ấy không có ở ký túc xá, phần của tôi cũng vô dụng, không cần lại tiếp tục diễn vai kẻ xấu. Dù sao thì việc bắt tay giảng hòa cũng thuận lợi."

"Tôi lại thấy cậu thấy địa vị của người ta lớn, không dám đắc tội thì có."

"Thật ra cũng có lý do đó. Nhưng mà tôi thấy cô ấy là người rất tốt, làm bạn cũng không tệ."

Đới Dao xùy một tiếng: "Đừng để hình ảnh bên ngoài ép buộc, có thể làm nhân vật nữ chính, nhất định không phải là đèn cạn dầu."

"Cậu cũng đừng có nhập vai quá sâu." Đào Giai Văn thuận miệng khuyên một câu.

Trình Ân Ân đi vào nhà vệ sinh rửa tay một cái, khi quay lại phòng học vừa hết giờ nghỉ trưa, người lui tới khá nhiều. Cô đẩy cửa đi vào, vừa vặn bên trong còn có người đi ra, đi quá nhanh trực tiếp đụng vào, cô không kịp né tránh, bả vai đập vào khung cửa một cái, còn đụng vào người phía sau.

"Xoảng----" Một tiếng, tiếng thủy tinh vỡ vụn.

Trình Ân Ân che bả vai quay đầu lại nhìn, bên tai cô chính là giọng nói sắc bén tức giận của một nữ sinh: "Làm gì vậy?"

Là Đới Dao. Cái vỡ nát chính là một cái ly thủy tinh, nước văng tung tóe đầy đất.

Nam sinh mở miệng xin lỗi một tiếng, chạy trốn cực nhanh, phảng phất như cái đống bừa bộn này không có chút liên quan gì tới cậu ta.

"Thật xin lỗi." Cái ly này cô thường xuyên thấy Đới Dao cầm trong tay. Trình Ân Ân thực xin lỗi, trên lưng ướt một mảng, không có thời gian xem xét.

"Không có mắt sao? Thật là.." Đới Dao đau lòng nhìn cái ly dưới đất, tức giận như trong dự liệu, "Là cậu cố ý, đi đường bình thường thôi làm sao mà đụng được. Sao cô không đâm vào tường luôn đi?"

Tính tình Đới Dao thẳng thắn, người cũng xinh đẹp, có quan hệ rất tốt với mấy em gái ăn chơi lêu lỏng (*) ở ban 9, cũng chính là ví dụ điển hình cho kiểu người không thể nói lý. So với Đào Giai Văn sức chiến đấu còn cao hơn 2 level.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!