Giang Tiểu Sán chọn đồ ăn cũng rất hào phóng, từ món khai vị, canh, đến các món ăn kèm, món chính, cà phê, tráng miệng cực kỳ đầy đủ. Còn đặc biệt yêu cầu cà phê tách cafein, đối với cà phê thể chất của cậu bé giống như Trình Ân Ân. Mức độ nhiệt tình với cà phê cực kỳ rõ ràng, máy pha cà phê chuyên dụng sáu chữ số trong nhà Giang Dự Thành chính là minh chứng. Người này cho dù là ở đâu mỗi ngày ba ly cà phê là cái không thể nào lay chuyển được.
Trình Ân Ân được đưa tới nhà ăn ngồi xuống, được yêu chiều mà lo sợ: "Thịnh soạn như vậy sao?"
Bản thân Giang Tiểu Sán thuần thục đeo khăn ăn lên trước ngực, cầm lấy dao nĩa, thấy cô chần chừ không dám đụng đến, "Gia sư của nhà em được bao ăn ở, ba em không nói cho chị biết sao?"
Trình Ân Ân lắc đầu.
Thế giới của người có tiền thật sự là khác biệt nha, "bao ở" chính là ở căn hộ cao cấp 450 mét vuông, "bao ăn" chính là cơm Tây xa hoa có giá trị không dưới bốn chữ số.
Lần này chính là lần đầu tiên trong đời Trình Ân Ân ăn cơm Tây chính tông như vậy, dao nĩa được phân biệt rõ ràng. Cô sử dụng thật sự thuận tay, cô cũng không hề nhận ra.
Bữa ăn này có thể dùng từ hạnh phúc để hình dung. Ăn uống no say Giang Tiểu Sán bắt đầu nằm ườn ra lười biếng, thấy Trình Ân Ân thu dọn bàn ăn, liền nói: "Dì giúp việc sẽ đến dọn dẹp."
"Không sao cả."
Trình Ân Ân cẩn thận chồng đĩa lên, ôm đi vào phòng bếp. Ăn đồ ăn của người ta nếu không làm bất cứ cái gì trong lòng sẽ cảm thấy băn khoăn.
Giang Tiểu Sán đứng lên, chỉ cho cô vị trí của máy rửa bát. Với việc mình có thể sử dụng được cái máy lần đầu tiên nhìn thấy, Trình Ân Ân cũng không có phát hiện gì, cần cù chăm chỉ lau bàn ăn đến ba lần.
Nghỉ ngơi nửa tiếng, việc làm gia sư chính thức bắt đầu.
Từ nhỏ Giang Tiểu gia đã bộc lộ tư chất thông minh, môn nào cũng đạt max điểm. Mặc dù mấy năm nay vẫn luôn ghét bỏ việc hàng ngày phải làm bài tập về nhà, vừa vô dụng lại không thú vị. Khi còn bé bởi vì không chịu làm bài tập về nhà mà đã bị ép vào khuôn khổ bằng phương thức roi vọt của chủ nghĩa xã hội. Nhưng bây giờ cậu bé đã quen rồi, mỗi tối cứ đến 8 giờ sẽ tự mình ngồi vào bàn học, giải quyết tất cả trong vòng một tiếng đồng hồ. Học hành xưa nay là một vấn đề không cần phải nhọc lòng.
Nhưng vì sự nghiệp gia sư của Trình Ân Ân, cậu bé không thể không diễn cái vai này cho tốt.
Giang Tiểu Sán mở sách bài tập, nhớ lại dáng vẻ làm bài tập của người bạn cùng lớp học kém nhất:
Một nét lại một nét viết chậm rãi, trong lúc làm bài còn móc móc ngón tay, chơi chơi cục tẩy, trung bình một chữ viết sai một nét, xóa xóa viết lại, một chữ viết một phút…
Thôi, Giang Tiểu gia trực tiếp từ bỏ, diễn ngớ ngẩn quá khó rồi.
Cậu bé bôi bôi xóa xóa những chữ Tiếng Hoa cùng với những từ đơn Tiếng Anh vừa viết xong. Sau đó lấy ra sách bài tập Toán, làm ra vẻ mặt thống khổ: "Môn Toán là khó nhất."
"Em học Toán không tốt sao?" Thấy cậu bé tập viết quá thuận lợi, Trình Ân Ân đang lo không có đất dụng võ, lúc này tinh thần tỉnh táo.
Giang Tiểu Sán mặt mày ủ ê gật đầu: "Gen nhà em không tốt lắm, mẹ em học Toán rất kém."
"Không sao cả, cái này không liên quan đến di truyền," Trình Ân Ân thành khẩn cổ vũ cậu bé, "Em cố gắng học tập, nhất định có thể."
Giang Tiểu Sán nhịn cười: "Vậy đi." Chỉ vào đề thứ nhất "32x3", "Cái này em không tính được."
Phụ đạo bài tập xong, đã 9 giờ rưỡi.
Trình Ân Ân quay về phòng, căn phòng ngủ này rất lớn, ngoại trừ hai chữ xa hoa, cao cấp ra thật sự là không còn từ ngữ nào khác để hình dung. Phòng tắm được trang trí bằng đá cẩm thạch, hoa văn tự nhiên mang lại cảm giác cực kỳ điêu luyện sắc sảo, hơn nữa bề mặt bóng loáng hiện dưới ánh đèn rực rỡ mang lại hiệu ứng sáng tối rất tuyệt vời.
Đang lúc cẩn thận từng li từng tí tham quan, phía sau vang lên giọng nói: "Trong tủ quần áo có treo sẵn quần áo chuẩn bị cho chị."
Đã là giờ nghỉ, Giang Tiểu Sán mặc bộ đồ ngủ xuất hiện ở cửa ra vào, nói xong liền khoát tay tay lưng đi.
Mở tủ quần áo ra, quả nhiên thấy mấy bộ quần áo ở nhà kiểu dáng đơn giản, đều theo số đo của cô.
Trình Ân Ân quá cảm động, chú Giang thật là một người tốt có cái mặt lạnh nhưng trái tim lại nóng. Lúc tắm rửa cô âm thầm thề, nhất định phải phụ đạo cho Giang Tiểu gia thành tài.
Sáng sớm hôm sau, Phạm Bưu lái xe đưa Trình Ân Ân tới trường.
Trình Ân Ân vẫy chào tạm biệt anh cùng với Giang Tiểu Sán, lúc đi vào cổng trường nghĩ thầm, công việc này đãi ngộ thật sự là quá tốt.
Quay lại phòng học, cô lấy toàn bộ những món đồ ăn vặt hôm qua chưa kịp thu dọn ra, sắp xếp một chút phát hiện nhiều hơn so với mình tưởng tượng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!