Chương 14: (Vô Đề)

Lão Tần bước ra ngoài hành lang nói chuyện với Giang Dự Thành, thấy Trình Ân Ân liền ngừng câu chuyện.

Trình Ân Ân nhớ rõ lão Tần cũng có con trai đang học tiểu học, không chênh lệch nhiều so với Giang Dự Thành, nhưng khi hai người cha sóng vai đứng cùng một chỗ, lại hoàn toàn không phải là người có cùng một thế hệ.

Trình Ân Ân đi qua, vừa ngoan ngoãn vừa lễ phép hỏi: "Chú Giang, chú có việc gì cần tìm tôi sao?"

Lúc này ánh mắt của Giang Dự Thành vẫn đang nhìn vào lớp học mới thu hồi lại, rũ mắt liếc cô một cái: "Cô nói xem."

Hôm nay giống như rất không vui nha, trong lòng Trình Ân Ân lẩm bẩm.

Không dám đụng đến vị lão đại xui xẻo này, vừa cẩn thận vừa chần chừ trả lời: "Tôi nói… có?"

"…"

Hai mắt Giang Dự Thành híp lại, cứ như vậy mà nhìn chằm chằm cô một lát, bàn tay nhẹ nhàng lắc một cái, giơ một trang giấy lên trước mặt cô.

ẫu>

Đã dùng danh nghĩa cô điền đầy đủ, chỗ cha mẹ ký tên chính là tên của Trình Thiệu Quân, Giáo viên Chủ nhiệm ký tên đồng ý, Hiệu trưởng cũng đã ký tên đóng dấu đầy đủ.

Trình Ân Ân đọc từng chữ một từ đầu đến cuối, trên mặt lộ ra biểu hiện nghi hoặc: "Vì sao tôi cần phải ngoại trú?"

Thật ra khoảng cách từ nhà đến trường không xa, có xe buýt đi thẳng tới, nếu không kẹt xe thì đường đi cũng khoảng nửa tiếng. Với việc đi học của mình cũng thuận tiện, nhưng hai năm qua Trình Ân Ân vẫn luôn ở ký túc xá trường.

Giang Dự Thành trực tiếp nhét tờ giấy vào ngực cô, Trình Ân Ân ôm lấy theo bản năng, nghe giọng điệu nhạt hơn cả nước khoáng của anh, không chút để ý nói: "Gia sư

--- Không ở nhà, thì dạy thế nào?"

Không hiểu vì sao lại nghe ra chút ý vị sâu kín.

Đầu óc thiếu nền tảng của Trình Ân Ân lúc này mới hiểu ra, thì ra là công việc này chính là phải làm việc mỗi ngày.

Thời gian là việc như vậy coi như là hợp lý, dù sao một tháng tiền lương năm ngàn, nếu tính như vậy vẫn cho là nhiều. Sau này tránh không được phải hy sinh thời gian tự học buổi tối của mình, lương tâm Trình Ân Ân suy xét một phen, không biết nhà của anh có xa hay không, học xong về nhà có thừa thời gian học tập hay không.

"Nếu Giang tổng muốn tới đón người, hôm nay em tan học sớm đi." Lão Tần nói.

"Nhưng mà còn chưa họp lớp xong." Chưa xong tiết học đã rời đi, Trình Ân Ân cảm thấy có ảnh hưởng không tốt.

Lão Tần khoát tay chặn lại: "Lớp trưởng sẽ ghi chép lại những thảo luận khi họp lớp, đi học lại sẽ phát cho em. Thời gian của Giang tổng quý giá, không thể để cho ngài ấy chờ lâu được…"

"Không sao." Ánh mắt Giang Dự Thành thoáng nhìn về phía phòng học, giờ phút này mấy chục ánh mắt đang vây xem bọn họ, còn châu đầu ghé tai.

"Vừa lúc tôi cũng muốn nghe một chút."

Trình Ân Ân sửng sốt, lão Tần cũng sửng sốt.

"Cái này…"

Giang Dự Thành hỏi lại: "Không tiện?"

"Cũng không phải," thái độ của lão Tần có chút khách sáo, "Mời ngài."

Ngoại trừ Giáo viên Chủ nhiệm, bình thường những người đến dự giờ đều là những lãnh đạo đến thị sát điều tra nghiên cứu. Nếu là phụ huynh học sinh còn có thể chấp nhận. Thân phận của Giang Dự Thành, có thể coi như cả hai thân phận trên, nhưng rất khó giải thích với học sinh, cũng có chút lúng túng.

Ngược lại anh lại không có chút lúng túng nào, dưới cái nhìn nóng cháy của mấy chục cặp mắt chậm rãi đi từ cửa sau bước vào phòng học.

Trình Ân Ân giống như một kẻ theo đuôi nhỏ, tìm cho anh một cái ghế dựa đang trống. Giang Dự Thành nhìn thoáng qua nhưng không ngồi xuống, tầm mắt nhìn về phía bên trái.

Bất chợt nhìn thẳng vào ánh mắt của một nam sinh vẫn đang nhìn chằm chằm vào bọn họ, cũng không biết tiếp thu và hiểu ra như thế nào mà vội vàng đứng dậy, nhường ra cái ghế của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!