Gia sư à?
Trình Ân Ân nhíu mày nhìn hai người một cái.
Thật ra thì có thể làm gia sư, nhưng mà.. dù sao thì ấn tượng của cô đối với Giang Dự Thành vẫn luôn dừng lại ở "không phải người tốt lành gì", theo bản năng cô cảm thấy người này nguy hiểm.
Nhưng mà cô thiếu tiền anh ta, hơn nữa còn thiếu một phần ân tình. Về tình về lý mà nói đều không thể nào cự tuyệt.
Thời điểm nội tâm cô đang dao động, Giang Dự Thành cực kỳ thân sĩ cho cô thời gian cân nhắc, cố ý lấy điện thoại ra chơi một chút, rồi lại cất đi.
Năm phút sau, điện thoại Trình Ân Ân vang lên.
Là một số điện thoại bản địa xa lạ, cô chạm vào màn hình, đưa lên tai: "Xin chào."
"Muốn chết à! Tại sao mày lại nhập viện nữa rồi?" Bên kia truyền đến một giọng nói của một người phụ nữ trung niên, âm sắc có vẻ bén nhọn, khí thế cực kỳ có tính áp chế, trong bối cảnh vang lên tiếng mạt chược va chạm, lộ ra sự cực kỳ không kiên nhẫn. "Trường học của mày gọi đến, nói mày bị bóng rổ đập một cái nằm viện. Mày cho rằng mày là công chúa hay sao mà yếu ớt thế?"
Không sai, chính là Phương Mạn Dung người ngày đêm làm bạn với mạt chược.
Giọng nói kia rất có lực xuyên thấu, đặc biệt là trong phòng bệnh yên tĩnh càng cảm thấy chói tai. Trình Ân Ân không biết hai người bọn họ có nghe thấy không, tranh thủ thời gian xuống giường, mang dép lê chạy ra cửa.
Trong phòng bệnh còn lại hai người yên lặng không nói gì, Giang Tiểu Sán nhíu mày, có chút không đành lòng: "Tàn nhẫn như vậy."
Mí mắt của Giang Cùng Thành cụp xuống, cất giấu ánh mắt sắc dưới bóng tối.
Qua một lát: "Bà ngoại con thật sự là dạng này?"
Giọng nói của Giang Dự Thành cực kỳ nhạt: "Hăng quá hóa dở."
Trình Ân Ân một mực chạy đến cuối hành làng, không có ai bệnh cạnh, ngay lúc Phương Mạn Dung thúc giục "Còn không nói thì tao cúp máy", thận trọng nói: "Đầu tiên mẹ đừng cúp máy. Con… mẹ có thể cho con ít tiền được không, tiền nằm viện lần này là do người khác ứng ra."
"Bao nhiêu?"
"Hai ngàn…."
"Mày nằm mơ đi! Cái đầu của mày quý giá bao nhiêu, khảm kim cương hay sao mà muốn hai ngàn?" Phương Mạn Dung hùng hùng hổ hổ, "Mày là một đứa sao chổi! Hại tao đêm nay toàn thua. Tao không đòi tiền mày là may rồi, còn muốn đòi tiền tao? Mày hỏi cha mày đó!"
Nói xong, dứt khoát cúp điện thoại.
Chỗ rẽ vừa khuất vừa yên tĩnh, âm thanh điện thoại báo bận đâm thẳng vào lòng người, Trình Ân Ân đưa điện thoại ra xa, hít mũi một cái.
Ngược lại cô muốn hỏi Trình Thiệu Quân, mặc dù Trình Thiệu Quân không thích quan tâm đến cô, nhưng khi hỏi đến tiền vẫn nhanh nhẹn hơn so với Phương Mạn Dung, nhưng như cũ vẫn không tránh được một trận bị nghe mắng.
Chỉ là bây giờ cô không thể nào nhớ được số điện thoại của Trình Thiệu Quân.
Thật ra trong nhà cô vẫn còn một con heo đất nhỏ cũng gần 500 đồng tiền xu, đã cất được nhiều năm, giấu ở ngăn tủ dưới giường, cha mẹ không biết. Đó chính là toàn bộ tài sản của Trình Ân Ân.
Cuối tuần về nhà lấy rồi đập ra.
Suy nghĩ một chút liền đau lòng, lúc đầu cô muốn để dành một khoản rồi dùng khoản tiền kia mua quần áo cho chị Vi Vi. Mặc dù không mua được đồ nào cao cấp, hơn nữa những quần áo Đoạn Vi mặc cảm thấy cũng là đồ cao cấp, chắc chị ấy cũng không thích lắm. Nhưng chị ấy đưa cho mình nhiều quần áo như vậy, dù gì cũng nên đáp lễ một chút.
Lúc quay về lại phòng bệnh, ánh mắt của Giang Dự Thành cùng với Giang Tiểu Sán đều thẳng thắn nhìn cô. Thấy cô không khóc nhè, Giang Tiểu Sán mới thở phào nhẹ nhõm.
Đại khái là đi ra ngoài hóng gió, lý trí của Trình Ân Ân bị gió thổi cho thanh tĩnh, quyết định về nhà hỏi Trình Thiệu Quân lấy tiền, trước tiên trả hết khoản tiền thuốc men này đã.
Cô cầm di động, có chút do dự hỏi: "Chú Giang, chú có thể cho tôi một chút thời gian được không? Tôi về nhà góp tiền một chút, cuối tuần sẽ trả lại cho chú."
Giang Dự Thành không trả lời thẳng, chỉ mở miệng nói ra điều kiện: "Tiền lương mỗi tháng năm ngàn. Cô có thể từ từ suy nghĩ, không cần phải gấp gáp trả lời."
"Năm ngàn?" Trình Ân Ân trợn mắt lên. Cả đời cô còn chưa nhìn thấy qua nhiều tiền như vậy!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!