Chương 11: (Vô Đề)

"Đúng vậy, cậu diễn viên nhỏ này có năng lực rất mạnh, ứng phó tại hiện trường cũng rất nhanh," Hiệu trưởng Lưu máu nóng bốc lên đầu, năng lực nhìn mặt nói chuyện cũng vì đó mà giảm đi rất nhiều, "Ngài nhìn xem ánh mắt nhìn người thật sự là không có gì để nói."

"Đi được rồi." Giang Dự Thành ngắt lời ông ta.

Không nói thêm nhiều hơn một chữ, ngay cả không kiên nhẫn muốn đuổi khách cũng biểu đạt đầy đủ.

Hiệu trưởng Lưu cũng vội nói: "Vậy được, trước mắt tôi về đã. Bạn học Tiểu Trình sẽ sớm tỉnh thôi. Nghỉ ngơi tĩnh dưỡng mấy ngày, đừng nóng vội quay về trường học, sức khỏe vẫn quan trọng hơn."

Sau khi Phương Mạch Đông làm xong thủ tục trở về, Giang Dự Thành đang đứng ngoài cửa, hai tay đút túi quần tây, đứng dựa vào tường, bả vai hơi cong, trong đôi mắt thâm thúy kia nhìn không ra cảm xúc.

Phương Mạch Đông vừa thu chân lại, nhìn về phía phòng bệnh, người còn ngủ chưa tỉnh.

Anh sắp xếp đống hóa đơn trong tay, đi đến sau lưng Giang Dự Thành. Anh châm chước hai ba lần, nói: "Lúc Ân Ân vừa đến bệnh viện có tỉnh lại một lần."

Giang Dự Thành nghiêng mắt, thần sắc của Phương Mạch Đông ngưng trọng mấy phần, cũng có thể nói là chần chờ: "Cô ấy giống như nhận ra em."

"Chị Trình hồi phục?" Phạm Bưu không biết từ lúc nào cũng đã xuất hiện sau lưng anh, la lên một tiếng, "Xem ra phim truyền hình diễn không sai. Trị mất trí nhớ vẫn nên dựa vào gõ đầu…"

Phương Mạch Đông trừng mắt cảnh cáo anh ta một cái, Phạm Bưu tự biết mình lỡ lời, không dám nhìn thẳng Giang Dự Thành, người giờ phút này đang trầm lặng đến mức làm cho người ta không dám nhìn. Anh ta vò mái tóc mình, giọng nói ỉu xìu: "Em thuận miệng nói một chút."

Giang Dự Thành vẫn một mực không phát biểu ý kiến, trên hành lang thỉnh thoảng có y tá cùng với bệnh nhân đi qua, mấy phút im lặng tĩnh mịch cũng chậm chạp trôi qua.

Hồi phục trí nhớ là một chuyện tốt hay sao?

Ít ra thì vào lúc này, trong lòng anh không cảm thấy vui mừng.

Thẳng cho đến khi trong phòng bệnh sau lưng có một tiếng động rất nhỏ truyền đến, Phạm Bưu cùng Phương Mạch Đông quay đầu lại cùng lúc.

Giang Dự Thành cũng quay lại cùng lúc, tay đã nắm lấy tay vặn cửa, nhưng không phát giác mà dừng lại trước khi cửa được vặn mở ra.

Có màn cửa che lại nên trong phòng bệnh không có quá nhiều ánh sáng, cửa mở ra mang theo ánh sáng vào, thân ảnh đang đứng bên bàn sát cạnh rót nước quay đầu lại, cầm ấm nước, hai mắt mê mang.

Khi Trình Ân Ân vừa tỉnh lại mờ mịt không hiểu mình đang ở chỗ nào, bày biện quen thuộc của phòng bệnh, khiến cô ý thức được đây chính là bệnh viện.

Quá trình vào viện cô không nhớ chút gì cả, có cảm giác thần kỳ như đang khởi động lại trò chơi sau khi bị rớt mạng.

Đặc biệt là khi cánh cửa bên ngoài kia được mở ra nhìn thấy ba người xã hội đen quen thuộc kia.

"Chú Giang?" Cô nháy nháy mắt.

Ba người đồng thời rơi vào im lặng.

Phạm Bưu nhịn không được vỗ đầu mình một cái rất vang dội.

Vãi lều, quay trở lại thời kỳ chưa giải phóng.

Hôm nay Giang Dự Thành mặc một bộ đồ vest màu xanh đậm có sọc thẳng đứng. Màu xanh đậm tĩnh mịch thâm trầm khác biệt so với màu đen gợi cảm, vai rộng chân dài. Sự quyến rũ của những người đàn ông trưởng thành không phải là cái mà những cậu nam sinh cùng tuổi có thể có được.

Đối với anh, người được định vị "đại ca xã hội đen", trong lòng Trình Ân Ân sinh ra một chút dao động.

Nhưng nhớ tới cái người trước kia nói hai câu "Đánh chết thì tính cho tôi", "Đánh gãy chân cô" trong lòng vẫn còn sợ hãi. Cho dù không phải là xã hội đen đi chăng nữa, có thể khẳng định anh cũng không phải là người tốt lành gì.

Trình Ân Ân buông ấm nước xuống, uống một hớp, bị bỏng đến nhe răng trợn mắt, nhíu mày thè lưỡi.

Bước chân của Giang Dự Thành không nhanh không chậm đi vào, đi thẳng đến trước mặt cô vẫn không dừng lại. Trình Ân Ân cầm lòng không được mà tự lui về sau, sau lưng chính là giường bệnh, cô trừng to mắt, bắt lấy góc bàn cả người nghiêng cả ra sau, đây chính là tư thế nghiêng người đòi hỏi độ khó cao, cô chưa từng phát hiện mình có lại dẻo dai như vậy.

Giang Dự Thành cũng thuận thế nghiêng người, khom lưng, tay phải chống lên đầu giường, nhìn chằm chằm cô từ trên cao xuống. Bên trong ánh mắt thâm thúy mang theo một sự sắc sảo, xem xét kỹ lưỡng cùng với tìm tòi nghiên cứu.

"Tôi là ai?" Anh hỏi một cách khó hiểu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!