Trình Ân Ân rất cho anh mặt mũi, không chỉ ăn sạch mì mà nước canh cũng uống sạch.
Hậu quả của việc này chính là đêm hôm đó cô tỉnh giấc ba lần, vì khát mà tỉnh, uống nước điên cuồng như thể người trúng độc tìm được giải dược.
Hết thảy Giang Dự Thành hoàn toàn không hay biết gì, may mắn là khả năng tiếp thu của anh siêu cường. Tình trạng luống cuống tay chân như vậy chỉ xảy ra duy nhất một lần coi như thăm dò cách dùng của các đồ dùng nhà bếp nhà mình. Sau đó chuẩn bị trước một chút vì cô gái mình thương rửa tay làm canh thang đã có thể thành thạo điêu luyện.
Anh còn đặc biệt đi thỉnh giáo một người bạn đầu bếp, học được mấy chiêu. Tối hôm đó về nhà làm món cơm hấp hải sản cùng cánh gà nướng mật ong, xem như thành công.
Anh không hề hay biết lúc Trình Ân Ân gắp miếng cánh gà đã ôm lấy tâm lý lấy thân thử độc mà cắn miếng đầu tiên.
Mùi vị cũng không tệ lắm, cơm hấp ăn cũng ngon. Trình Ân Ân không khỏi buông xuống đề phòng, ngày hôm qua món mì mặn siêu cấp kia chắc chỉ là sai lầm.
Cuối tuần, lúc Trình Lễ Dương gọi về Trình Ân Ân đang ngồi trong rạp chiếu phim. Giang Dự Thành dẫn cô đi xem phim.
Trình Ân Ân ôm một hộp bắp rang bơ cực lớn, không có tay cầm Coca, là nhờ Giang Dự Thành cầm dùm cô, cách một khoảng thời gian đưa lên miệng cô, để cô uống một chút. Điện thoại cũng là do anh bắt mắt, đưa qua bên tai cho cô.
Trình Ân Ân biết được đó là điện thoại của Trình Lễ Dương, đôi mắt liền sáng lên, sốt ruột dậm chân: "Anh trai em anh trai em!" Điện thoại còn chưa kịp để vào trong tay cô, cô không chờ được mà hô lên một tiếng: "Anh!"
Giang Dự Thành nhìn dáng vẻ mặt mày hớn hở của cô, nghĩ thầm khi nào cô có thể cao hứng vì bản thân anh như vậy, thật sự đáng giá.
Trình Lễ Dương bên đầu kia cũng cười ra tiếng: "Ai, bảo bối của anh."
Trình Ân Ân vừa nãy còn cười rất vui vẻ, lập tức bẹp miệng, hốc mắt ngập nước, ấm ức nói: "Em nhớ anh lắm."
"Anh cũng nhớ em." Trình Lễ Dương mềm giọng dỗ dành vài câu, lại cười cô, "Lúc xúi giục anh đi không phải đã nói em đã tới thời điểm cần trưởng thành, có thể rời khỏi anh sao?"
"Trưởng thành cũng nhớ anh." Trình Ân Ân nhõng nhẽo, "Em muốn để anh đi, nhưng anh đi ngày đầu tiên em đã nhớ anh rồi."
Trình Lê Dương vừa mềm lòng vừa bất đắc dĩ: "Em thật là…"
Anh vốn muốn nói em thật sự hiểu được điểm yếu của anh trai em ở đâu, nhưng cô lại chính là điểm yếu của anh. Đời này Trình Lễ Dương không có ràng buộc, chỉ có một người em gái này, là đầu quả tim là trân bảo trong tay.
"Tự mình ở nhà có ngoan không, có ăn cơm ngon không?" Anh hỏi.
"Ngoan. Cũng có cơm ngon ăn." Trình Ân Ân lần lượt trả lời. Sau đó cũng không quên nhắc đến Giang Dự Thành, "Mỗi ngày anh Dự Thành đều nấu cơm cho em, còn dẫn em đi chơi."
"Có phải không?" Trình Lễ Dương nhíu mày. Thời gian anh quen biết Giang Dự Thành không hề ngắn, biết tên này với hai chữ nhà bếp không hề dính dáng tới nhau. Không khỏi cảm động vì sự cố gắng của người anh em tốt này, quá đủ lòng thành rồi. "Vậy em phải nghe lời anh Dự Thành đó. Có việc gì không kịp tìm anh thì đầu tiên hỏi cậu ấy biết không? Chờ anh về sẽ mời cậu ấy ăn cơm, cảm ơn cậu ấy chu đáo."
Trình Ân Ân ngoan ngoãn đồng ý: "Em biết rồi, em sẽ nghe lời anh Dự Thành."
Căn bản Giang Dự Thành sợ cô nói nhiều sẽ bị lộ tẩy, nhưng nghe cô nói như vậy khóe miệng hơi cong lên.
Lần này lọt qua được ải khó lại khá dễ dàng, nhưng mà nghĩ lại sở dĩ thuận lợi như vậy là vì hai anh em nhà này tin tưởng mình vô điều kiện, trong lòng không khỏi hổ thẹn.
Giang tổng mặc dù ra vẻ đạo mạo nhưng lại có chút âm hiểm giả dối, nhưng vẫn còn chút lương tâm.
Chìa khóa của Trình Ân Ân vẫn như cũ không tìm thấy được. Sau một tuần, cứ như vậy một cách tự nhiên cô tiếp tục ở lại nhà Giang Dự Thành làm học sinh nội trú tuần thứ hai.
Giang Dự Thành làm kinh doanh nên thời gian không thể nào cố định như của học sinh cấp ba. Cho dù đã cố gắng tránh tham gia mấy bữa tiệc xã giao nhưng vẫn không thể thiếu những hôm phải về muộn.
Anh đưa cho Trình Ân Ân một chùm chìa khóa, mỗi khi anh về muộn, Trình Ân Ân sẽ tự bắt xe bus về nhà, mở cửa vào nhà. Ngoại trừ là không phải cùng một tòa nhà cũng không phải là nhà mình nhưng so với trước đây cũng không khác gì nhiều.
Mặc dù cô nấu nướng không quá tốt nhưng vẫn đủ để lấp cái bụng đói. Huống chi là bên ngoài cư xá có mấy tiệm cơm cô rất quen thuộc. Nhưng mà Giang Dự Thành biết cô chỉ biết nấu mì, cho nên mỗi khi anh không về nhà, sẽ đặt sẵn đồ ăn mang đến cho cô.
Lúc anh bận rộn Trình Ân Ân xưa này không quấy rầy anh. Duy nhất có một ngày, Giang Dự Thành đang có mặt ở một bữa tiệc không tiện từ chối, qua ba tuần rượu, nhận được tin nhắn của cô:
[Anh Dự Thành, khi nào anh về?]
Anh vừa đọc xong, tin thứ hai cũng theo đó đến:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!