Chương 1: (Vô Đề)

Trình Ân Ân thức dậy sau một giấc ngủ dài, một tháng bốn ngày mười ba tiếng.

Con số này do một chị y tá báo cho cô biết, con số được biểu thị rõ ràng trên máy móc.

Chị y tá nói với cô, cô bị tai nạn xe cộ, ngoại trừ trên người có mấy vết thương nhẹ đã nhanh chóng khỏi hẳn trong thời gian cô hôn mê dai dẳng, thì não còn bị chấn động nghiêm trọng.

Chấn động não rất khó chịu, choáng váng, tim đập nhanh, đau nhức hơn nữa còn trướng trướng vựng vựng. Động tác mà Trình Ân Ân sợ nhất là gật đầu và lắc đầu. Hai động tác này có thể làm cho cô khó chịu buồn nôn một hồi lâu.

Vì hôn mê quá lâu, ngay cả nguyên nhân vì sao mình bị tai nạn xe cộ Trình Ân Ân cũng không nhớ rõ nữa.

Trí nhớ của cô trước tai nạn chỉ dừng lại ở thời điểm cha mẹ mình đánh nhau chỉ vì hai tấm vé rớt ra từ trong túi xách. Ngày hôm đó cô khai giảng lớp mười hai, đẩy va li hành lý đi ngang qua phòng khách gà bay chó sủa, về trường học một mình.

Những chuyện xảy ra trước sau tai nạn xe cộ, Trình Ân Ân không có một chút ấn tượng.

Cô giống như một mảnh vỡ, kí ức liên quan đến quá trình xảy ra tai nạn đều trống rỗng. Đến mức khi tỉnh lại không thấy va li hành lý, cũng căn bản không nhớ nổi đã bị ném đi nơi nào.

Trong đó có quần áo của cô, giấy chứng nhận cùng với 100 bài thi Toán, Anh văn, Lịch sử cộng thêm một quyển sách Ngữ văn cô đã ôn luyện trong hè. Hơn nữa điện thoại di động của cô cũng mất luôn rồi.

Nói đúng ra, ngoại trừ bản thân cô còn hoàn chỉnh cùng với hai bàn tay trắng, tất cả những gì cô sở hữu đều đã bị ném đâu mất tiêu.

Đại sảnh khu vực nộp viện phí có rất nhiều người, to tiếng ồn ào náo nhiệt. Trình Ân Ân mặc quần áo bệnh nhân đứng xen lẫn trong đám người, trong tay nắm chặt điện thoại di động mà chị y tá tốt bụng cho mượn.

Trong tài khoản của cô còn một ít tiền đủ cho một năm học phí cùng với sinh hoạt phí, không biết có đủ trả tiền thuốc men cho tháng này không.

Con ma nhỏ trong lòng có chút thấp thỏm.

Trong vòng một tuần Trình Ân Ân tỉnh lại, cha mẹ vẫn không hề xuất hiện.

Với chuyện này, bản thân cô cũng không hề có cảm giác gì là ngoài ý muốn, cũng không có ý gọi điện qua nhà mình.

Từ khi cô có ý thức cho đến nay, số lần nhận được sự quan tâm của cha mẹ cũng chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Hai người kia một người vì công việc đi công tác liên tục, một người thì sa vào bàn mạt chược, thời gian sống chung không nhiều. Không phải nhìn nhau không nói gì hay nhìn thấy đối phương như người vô hình mà lại là đối chọi gay gắt, một lời không hợp nổi lên tranh chấp.

Trình Ân Ân bị kẹt ở giữa, từ khi còn bé đã ấm ức khổ sức, càng về sau tập mãi thành quen, cho đến bây giờ là hoàn toàn chết lặng. Trình Thiệu Quân cùng với Phương Mạn Dung cãi nhau ồn ào đến nỗi ném vỡ bát đĩa, cô có thể mặt không đổi sắc tiếp tục ăn cho xong một bát cơm, sau đó đưa chén không qua.

Cô nghĩ cái mà cô có được từ cha mẹ mình, ngoại trừ tiền thì không có gì khác.

Cái cô có thể nhận được, cũng chỉ có tiền mà thôi.

Từ nhỏ vì những hoạt động giải trí có hạn, ngẩn người trở thành năng khiếu của Trình Ân Ân.

Cô vừa phát ngốc, vừa đi theo đội ngũ đi lên theo bản năng. Trong đầu thử nghĩ đến việc đi đến nói với chủ nhiệm lớp "Em bị tai nạn xe, tất cả bài tập đều đã mất hết", hình ảnh có khả năng xảy ra xuất hiện trước mắt.

Lão Tần là một người cực kỳ nghiêm khắc đến mức nổi danh khắp nơi. Là giáo viên chủ nhiệm mà đến những học sinh ở những trường khác nghe đến cũng sợ mất mật. Ông chưa từng nghe giải thích, tất cả sai lầm không thảo luận nguyên nhân và điểm bắt đầu mà trực tiếp xử phạt.

Ngay cả vô số cái cớ đẹp đẽ mà học sinh nghĩ ra khi không nộp bài tập, cũng không thể nào thành lập trước mặt ông.

Đi học quên mang theo?

------ Bây giờ về nhà lấy.

Làm mất rồi?

------ Khi nào tìm được thì đến lớp.

Bệnh nằm viện?

---- Để cho cha mẹ em tự đến đưa giấy tờ chứng minh em nằm viện đến nói rõ với tôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!