Chương 8: Sờ sướng không?

Vô Thượng Long Ấn

Tác Giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch

Dịch: Toby Bananas

Biên: Cường Thuần Khiết

Nhóm dịch: Nòng Nọc

Nguồn: 4vn. eu

Trên một ngọn núi nằm ở phía bắc Vong Linh sơn mạch. Đỉnh núi được bao phủ bởi hơn trăm đỉnh lều màu đen như mực đóng xung quanh, tạo thành một doanh trại nhỏ.

Bốn phía thỉnh thoảng có binh sĩ mặc áo giáp màu đen, đằng đằng sát khí tuần tra xung quanh.

Nếu có người thấy, chắc chắn sẽ chấn động. Những binh sĩ này không phải là phổ thông mà chính là Hắc Giáp quân nổi danh nhất Kim Diệp vương triều.

Dĩ nhiên, mặc dù Hắc Giáp quân trên danh nghĩ là thuộc về Kim Diệp vương triều. Nhưng không ai không biết Hắc Giáp quân trên thực tế là của quân đội chí quy của gia tộc Nặc Đức.

Hắc Giáp quân là quân đội được hình thành từ chém giết, máu lửa. Chiến lực rất cường hãn, làm cho thế lực quốc gia khác nghe mà biến sắc.

Hắc Giáp quân với số lượng cũng không nhiều. Với một đội quân biên chế mười vạn người mà nói thì chỉ có một vạn hai ngàn Hắc Giáp quân.

Ở hơn trăm lều trại này, mỗi lều đều có bốn gã Hắc Giáp quân canh chừng nên tính ra ở chỗ này khoảng bốn trăm Hắc Giáp quân, chính là một doanh trại.

Một doanh Hắc Giáp quân như vậy đã không ít.

Quân đội bình thường, cho dù binh lực gấp mười lần tới đối chiến, cũng bị một doanh Hắc Giáp quân giết cho hoa rơi nước chảy.

Hắc Giáp quân là quân đội được xây dựng bởi gia tộc Nặc Đức, đồng thời cũng là lực lượng lớn nhất của gia tộc Nặc Đức. Các triều đại hoàng đế Kim Diệp vương triều sở dĩ không dám khai đao với gia tộc Nặc Đức, hơn phân nửa cũng vì tồn tại của Hắc Giáp quân.

Lúc này, trong trướng bồng chủ tướng của Hắc Giáp quân, một lồng ngực trần truồng của một thanh niên khôi ngô đang ngưng thần nhìn bản đồ của Vong Linh sơn mạch đang trải rộng ra, phía trên giăng rất nhiều đường vẽ.

Ngũ quan thanh niên này giống như được đúc ra, một thân da thịt bền chắc, thêm một hình xăm một con mãnh hồ đang gầm thét, đầu hổ ở trên cơngực rắn chắc như sắt thép của hắn.

Theo cơ ngực rung động, hình xăm Mãnh Hổ xem càng sống động hơn, giống như một sinh vật sống.

Hắn chính là Nặc Đức Hoài An, là đại ca của Tề Bắc, một trong ba đại thống lĩnh Hắc Giáp quân.

Trong ba mươi doanh của Hắc Giáp quân, mỗi mười doanh sẽ có một thống lĩnh. Vừa qua hai mươi tuổi không lâu, Nặc Đức Hoài An đã quyền cao chức trọng.

- Đệ đệ, ngươi rốt cuộc ở đâu? Đại ca không tin ngươi đã chết.

Nặc Đức Hoài An nặng nề đập mặt bàn một cái. Hắn không quên được lúc sinh Tề Bắc, mẫu thân vì khó sinh nên qua đời, từng hạt lệ rớt xuống bàn tay đang nắm chặt, muốn hắn chiếu cố tốt đệ đệ, khi đó hắn vẻn vẹn chỉ năm tuổi.

Đúng lúc này, cửa lều được nhấc lên, hai tiểu binh có chút thanh tú quá mức bưng trà đi đến.

- Thống lĩnh, ngài nên ăn một chút gì đó? Những thứ này đều do ta tự mình làm.

Nốt ruồi màu hồng điểm ở lông mày, tiểu binh thanh tú nhẹ giống nói, thanh âm dễ nghe, rõ ràng là thanh âmcủa thiếu nữ.

Nặc Đức Hoài An ngẩng đầu nhìn thiếu nữ giả trang mà có chút nhức đầu.

Thiếu nữ cũng không phải người bình thường mà là công chúa của Kim Diệp hoàng triều Thụy Tuyết.

Mười ngày trước, Thụy Tuyết công chúa mang theo một nàng thị nữ chuồn êm ra hoàng cung, chạy đến nơi Vong Linh sơn mạch nguy hiểm này mà tìm hắn.

Thụy Tuyết công chúa ngày thường tuyệt mỹ, tính tình ôn nhu, tình ý đối với hắn mọi người đều biết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!