Chương 48: Sao lại ướt?

Vô Thượng Long Ấn

Tác Giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch

Dịch: Toby

Biên: tuanff10

Nhóm dịch: Nòng Nọc

Nguồn: 4vn. eu

Tề Bắc rất nhanh đem nỗi phiền lòng ném ra khỏi đầu. Có bao nhiêu năng lực thì làm bấy nhiêu đại sự, thực lực hắn giờ không mạnh, thế lực của thì chưa hình thành, hắn quan tâm những chuyện này để làm chi.

- Chủ nhân, người cần tiểu nhân làm gì?

Lan Lăn hầu thấy Tề Bắc thật lâu không nói gì, trong lòng thấp thỏm bất an, liền chủ động hỏi.

- Ngươi cứ ở trong hoàng đô, thay lão phu làm hai chuyện. Đầu tiên, tra ra rõ ràng việc Vong Linh Pháp Sư ép buộc Minh Nguyệt công chúa là do ai? Tiếp theo, nghĩ biện pháp đặt nằm vùng bên cạnh Hãn Mặc Tư đại đế, theo dõi nhất cử nhất động của hắn. Ngươi chỉ cần làm tốt hai chuyện này thì không thiếu chỗ tốt cho ngươi.

Tề Bắc suy nghĩ một chút rồi nói.

- Chủ nhân, tiêu nhân nhất định sẽ cố gắng hết sức làm tốt hai chuyện này.

Lan Lăng hầu vội vàng nói.

- Tốt lắm, ngươi trở về hoàng đô đi.

Tề Bắc phất tay một cái.

Lan Lăng hầu ở cái phất tay của Tề Bắc, thấy trong áo bào của hắn có bộ móng long lánh, trong lòng hoảng sợ không dứt. "Chẳng lẽ cường giả này thật sự từ U Minh Chi Môn đi ra?"

Tề Bắc trở lại doanh địa thì trời đã sáng. Người trong thương đội đã sửa soạng lại hành trang chuẩn bị lên đường. Doanh trướng của Huyễn Ảnh ở bên cạnh Tề Bắc. Đi vài bước, trong đầu hắn không khỏi hiện lên một trò đùa quái đản. Nếu lúc này hắn lặng lẽ chui vào, nằm bên cạnh nàng, không biết nàng sẽ phản ứng như thế nào. Nghĩ vậy hắn lập tức hành động, thân ảnh hắn chợt loé, lặng yên không tiếng động chui vào doanh trướng của Huyễn Ảnh.

"Quái ! nha đầu này đâu rồi?" Tề Bắc nhìn cái giường đơn giản nhưng trống rỗng, khó hiểu nghĩ. Hắn vô sỉ sờ sờ, ngửi ngửi cái giường, vẫn còn hơi ấm và tản mùi thơm đặc biệt trên người của Huyễn Ảnh. Cả buổi tối phải đóng giả nghiêm chỉnh, làm Tề Bắc đã có chút mỏi mệt, lập tức trực tiếp nằm xuống, gối lên mùi thơm này mà giả vờ ngủ say. Mà đúng lúc hắn tiếp tục rà tay trên giường thì mò được bộ xiêm y lụa mềm mại, di nhiễn nhiên hắn phải đưa lên mắt nhìn thì phát hiện ra đó là bộ quần áo lót màu trắng.

"Oa, trong suốt, nếu nàng mặc bộ đồ này lúc để ta vận công chữa trị thì …" Tề Bắc vô sỉ nghĩ, cầm cái quần lót trong suốt trong xoa xoa, chợt phát hiện trên quần lót có 1 đạo vết ướt nhàn nhạt. (DG: vãi hà @@) Nhất thời, cả người hắn cảm giác có chút nóng rực, không khỏi nhớ tới lần trước trị liệu Huyễn Ảnh, nhớ đến thân thể và vóc dáng vô cùng mê người của nàng. Hắn cầm lòng không được, đem quần lót của Huyễn Ảnh đưa lên mũi ngửi một chút. (DG: eo ui )(Biên:

eo cái gì, sao chú thuần khiết thế )Đúng lúc này, màn trướng đột nhiên bị vén lên, Huyễn Ảnh từ bên ngoài đi vào, liếc nhìn thì thấy Tề Bắc đang cầm quần lót của mình đặt lên mũi ngửi, bộ dáng dâm đãng. Nàng nhất thời xấu hổ, mặt trở nên ửng hồng.

- Thiếu gia, ngài…. Ngài vô sỉ.

Huyễn Ảnh xấu hổ sẳng giọng.

Tề Bắc không thể không đỏ mặt, ngồi dậy, cười xấu xa :

- Bổn thiếu gia vẫn vô sỉ mà, nếu không huynh vô sỉ muội xem.

Huyễn Ảnh lui 2 bước, hai tay che ngực, cảnh giác nhìn Tề Bắc. Chỉ thấy hắn dùng ngón tay móc vào quần lót mà xoay xoay, nói:

- Huyễn Ảnh nè, không bằng muội nói cho thiếu gia biết. Quần lót của muội tại sao ướt? Là do đáy dầm sao?." (DG:$#@^%@#$^ thằng đần độn, vậy cũng hỏi @@)

Huyễn Ảnh "A" lên một tiếng kinh hãi, nhào lên muốn cướp quần lót của mình về. Sau một hồi đùa giỡn, Huyễn Ảnh bị Tề Bắc đặt ở phía dưới. (DG: tới rồi if u know what i mean )(Biên: not this time ) Nhất thời, hai người bỗng im lặng, chỉ lẳng lặng nhìn nhau, miệng phát ra những tiếng thở hổn hển. Ánh mắt Tề Bắc lóe lên nhìn cố thẳng vào đôi mắt của Huyễn Ảnh, nhưng nàng lại không ngừng né tránh ánh mắt hắn, trong đầu không ngừng hiện lên cảnh trong mộng hôm qua.

Thân thể Nàng và Tề Bắc trần truồng, cứ như vậy mà đưa đẩy nhau trên vùng thảo nguyên trống trải, Tề Bắc cũng dùng ánh mắt dâm tà đầy nóng bỏng như thế này nhìn nàng. Sáng này tỉnh lại, Huyễn Ảnh nhận thấy được quần lót của mình có gì đo ươn ướt, liền cởi ra. Vốn nàng định ra tiểu tiện một chút rồi trở về thu dọn, ai dè lại gặp được cảnh tượng kia. Tề Bắc chậm rãi cúi đầu, hôn tới hướng đôi môi đang run run của Huyễn Ảnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!