Chương 47: Khống chế

Vô Thượng Long Ấn

Tác Giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch

Dịch: Toby

Biên: tuanff10

Nhóm dịch: Nòng Nọc

Nguồn: 4vn. eu

Lúc này, trong doanh trướng chính xa hoa, một đôi vợ chồng trẻ tuổi người Ca Đặc đi ra. Phụ nhân có cái bụng phình ra nhất định là đang mang thai. Nam tử trẻ tuổi mang theo nụ cười đi tới trước mặt Tề Bắc, dùng lễ tiết quý tộc của Kim Diệp hoàng triều nói:

- Ta chính là quản sự của thương đội này. Chuyện vừa phát sinh ta thật cảm thấy thật có lỗi. Nếu địa phương này được các ngươi coi trọng, vậy chúng ta đi.

Tề Bắc suy nghĩ đánh giá đôi vợ chồng Ca Đặc Nhân trước mắt này. Hai người mang theo vẻ mặt hiểu chuyện, chắc cũng là người dễ nói chuyện.

- Địa phương này tương đối rộng rãi. Các ngươi cũng không cần đi, cứ dồn vào là được.

Tề Bắc nói.

- Không cần, cảm tạ đai nân không toan tính, chúng ta nên đi.

Thanh niên người Ca Đặc nói xong liền ra lệnh cho cả đội nhổ trại rời đi.

"Đại nhân?" Con mắt Tề Bắc quang mang loé lên, nghĩ đến vừa rồi Thiết Đầu gọi hắn là Tước gia chắc đã bị bọn họ nghe được. "Chỉ bởi vì mình là quý tộc nên bọn họ mới ăn nói khép nép nhượng bộ như vậy hay sao?"

- Tước gia, thương đội này tựa hồ có chút vấn đề.

Hoả Liệt thấp giọng nói bên tai Tề Bắc.

- Mặc kệ, cứ để huynh đệ trông chừng bọn họ.

Tề Bắc thản nhiên nói.

- Rõ, Tước gia.

Hoả Liệt gật đầu. Rất nhanh, thương đội của người Ca Đặc đã rút lui đến hạ du dòng sông nhỏ. Đoàn người Tề Bắc cũng hạ bồng trú đóng.

Lúc này, sắc trời đã hoàn toàn bao phủ bởi màu đen. Từng đống lửa, và những chiếc ma pháp đăng khiến nơi này giống như một thôn xóm nhỏ. Tề Bắc nằm ở trong doanh trướng, người dựa vào ghế, ngón tay liên tục gõ gõ mặt bàn, lâm vào trầm tư.

- Tiểu Cửu, Thập Tam.

Tề Bắc đột nhiên ngẩng đầu kêu. Hai bóng đen quỷ mị trong phút chốc xuất hiện trước mặt Tề Bắc, cung kính nói:

- Chủ nhân có gì phân phó?

- Các ngươi lẻn vào thương đội của người Ca Đặc thăm dò xem có gì kì quặc không? Vô luận có phát hiện gì cũng không được đả thảo kinh xà.

Tề Bắc nói.

- Rõ, chủ nhân.

Thân ảnh Tiểu Cửu và Thập Tam như quỷ mị biến mất vào hư vô không thấy gì nữa. Tề Bắc đứng lên, duỗi cái lưng mệt mỏi, lẩm bẩm:

- Sắp đến giờ rồi. Lên đường thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!