Chương 46: Ca Đặc Nhân ( người Gothic)

Vô Thượng Long Ấn

Tác Giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch

Dịch: Toby

Biên: tuanff10

Nhóm dịch: Nòng Nọc

Nguồn: 4vn. eu

đừng quên bấm thanks

Minh Nguyệt công chúa lẳng lặng nhìn Phần Thiên, nàng cũng không hối hận hành động của mình ở nghi thức đính hôn. Nàng tôn trọng hắn nhưng hiển nhiên hắn không có tôn trọng nàng. Đối với Thông Thiên Sơn, trong lòng nàng luôn có một sự kính sợ và mong muốn gia nhập. Bất kỳ một nơi nào trong Ngũ Đại Thánh Địa cũng được cường giả danh chấn tứ phương mong muốn gia nhập.

Bất quá việc này cũng không đại biểu cho việc nàng đối mặt với sư môn đệ tử thì lại có cảm giác kém người ta một bậc, hoặc cái cảm giác thấy mình hèn mọn mà phải đi đón ý nói hùa hoặc lấy lòng. Phần Thiên là sư huynh của nàng, dẫu vậy việc đó chỉ có chỉ nghĩa là hắn vào sư môn trước nàng mà thôi. Hơn nữa vị sư huynh này hôm qua lại hành động vô cùng trẻ con, làm cho đáy lòng nàng không khỏi sinh ra chút chán ghét. Nhân sinh quan của nàng là không cần bất kỳ người nào tự cho là đúng, đến trước mặt nàng vung tay múa chân dạy nàng.

- Sư muội, có phải muội đang trách huynh hay không?

Phần Thiên âm trầm nhìn nụ cười xinh đẹp của Minh Nguyệt công chúa, trong lòng không khỏi mềm mại vài phần, giọng nói ôn nhu đi rất nhiều.

- Không dám.

Minh Nguyệt công chúa nhàn nhạt nói.

- Sư muội, muội xem thường huynh?

Thái độ lãnh đạm của Minh Nguyệt công chúa như một cây gai đâm, cứa vào vết thương chồng chất trong lòng của hắn. Minh Nguyệt công chúa không nói gì chính là đồng ý. Thật ra thì, Minh Nguyệt công chúa chỉ xem thường chính là hành động trẻ con của Phần Thiên. Nhưng Phần Thiên lại nghĩ, nàng xem thường chính là việc hắn đường đường là Ma Pháp Sư Vương phẩm mà để một Chiến sĩ một trung cấp đánh bị thương.

- Sư muội, sẽ có một ngày, muội sẽ thấy Nặc Đức Tề Bắc quỳ rạp xuống dưới chân huynh như chó vẫy đuôi mừng chủ.

Phần Thiên âm lãnh nói xong, liền xoay người rời đi. Minh Nguyệt công chúa khẽ lắc đầu, tay ngọc nhẹ nhàng vẫy vẫy. Ở phía xa có một ấu thú độc giác đang chơi đùa bỗng hoá thành một bóng trắng chui vào lồng ngực nàng. (Biên: chui vào ngực chứ không chui vào long à )

Một thương đội hơn hai trăm người đang không nhanh không chậm đi trong hoàng hôn, không khác các thương đội bình thường là mấy. Chỗ khác nhau chính là những hộ vệ này lại đằng đằng sát khí, trên đường đi không nói nửa lời, vẻ mặt không chút thay đổi.

- Nhấc váy của cưng lên, để cho anh tới thăm mông cưng một chút. Cái mông của cưng vừa trắng lại vừa tròn, thấy giống như cây đào mật chín mọng…

Trong xe ngựa, Tề Bắc gối đầu trên cặp đùi mượt mà của Huyễn Ảnh, cầm trong tay bản đồ da dê, miệng ngâm nga tiểu khúc, tâm tình khoái hoạt. Huyễn Ảnh nghe được tiểu khúc đó, sắc mặt đỏ bừng. "Thiếu gia vô sỉ này hát cái tiểu khúc gì đây."

Tề Bắc làm như nghe được tiếng lòng của Huyễn Ảnh, miệng dừng ngâm nga, ngón tay dừng tại địa đồ, ánh mắt lộ có chút tĩnh mịch. Hắn ngồi dậy, vuốt vào má Huyền Ảnh một cái, không đợi mỹ nhân hờn dỗi, liền hô to:

- Kim Cương.

- Thiếu gia, có chuyện gì?

Âm thanh Kim Cương như tiếng sấm nổ vang lên bên ngoài xe ngựa.

- Truyền lệnh bổn thiếu gia, toàn thể dừng lại, đóng quân ngay tại chỗ này.

Tề Bắc nói. Huyễn Ảnh có chút kỳ quái nói:

- Thiếu gia, sao lịa dựng lại tại đây? Trời vẫn chưa hoàn toàn tối mà.

Tề Bắc cười ha ha một tiếng, kéo rém che cửa sổ nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!