Chương 44: Thuốc nổ

Vô Thượng Long Ấn

Tác Giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch

Dịch: MR. Ken

Biên: tuanff10

Nhóm dịch: Nòng Nọc

Thập Tam chính là người khi Tề Bắc vừa mới trở về Nặc Đức gia tộc đã đánh một trận với hắn, đây là một Chiến sĩ Vương phẩm. Mà Tiểu Cửu thì Tề Bắc chưa từng gặp qua, nhưng hắn cũng cho rằng người đó là một trong những thành viên của Ảnh vệ trong gia tộc Nặc Đức.

- Tề Bắc, cháu đừng nghĩ rằng cháu cân sức ngang tài với Thập Tam. Ngày đó hắn chỉ dùng nhiều lắm là năm thành thực lực, hơn nữa thứ mà Ảnh vệ am hiểu nhât là ẩn nấp, ám sát. Tiểu Cửu là Song hệ Ma Pháp Sư, Thổ hệ Vương phẩm và phong hệ cao cấp. Sau này bọn họ sẽ là Ảnh vệ của cháu, tuân theo bất cứ mệnh lệnh gì của cháu.

Nặc Đức Kha Đế nói.

- Gia gia...

Trong lòng Tề Bắc dâng lên một chút cảm động. Hắn vừa ở ngoài trở về gia tộc, cảm giác của hắn với gia gia hắn giống như người xa lạ, không có một chút tình thân máu mủ. Nhưng hiện tại hắn có thể cảm nhận được lão nhân được xưng là "lão cáo già Nặc Đức" thật sự quan tâm hắn. Nặc Đức Kha Đế khoát tay áo, nói:

- Nói nhảm thì không cần nói nữa. Lôi Mông, Hoài An, giờ các ngươi dẫn nó đến Hắc giáp quân doanh chọn người. Trong vòng một canh giờ nhất định phải lên đường xuất phát.

Nhìn ba người phụ tử nối đuôi nhau rời khỏi từ đường, Nặc Đức Kha Đế đến trước bài vị tổ tông, thấp giọng nói:

- Các vị lão tổ tông, Kha Đế sợ rằng mình chỉ có thể chống đỡ được ba năm nữa. Hãn Mạc Tư bố trí đại cục, đem gia tộc Nặc Đức vây trong trùng trùng nguy khốn, muốn diệt gia tộc ta. Có lẽ Tề Bắc chính là lỗ hổng duy nhất, thằng nhóc con chết bầm này từ Vong Linh Sơn trở về mang theo thật nhiều điều thú vị. Hy vọng rằng lúc ta còn sống hắn có thể mang về cho gia tộc Nặc Đức vui mừng lớn hơn nữa.

Nặc Đức Kha Đế nói chuyện một mình, dần dần âm thanh hạ xuống tới mức độ không thể nghe thấy, tới mức chính hắn cũng không nghe thấy mình nói gì.

….

….

Vầng trăng như một lưỡi liềm treo trên cao, ẩn hiện giữa những tầng mây, lặng lẽ quan sát thế giới này, giống như hoàng hoa khuê nữ, e thẹn nấp sau rèm nhìn ra quan sát các chàng trai để tìm kiếm tình quân trong lòng. Khi vầng trăng đã ngủ yên trên bầu trời, không gian tĩnh mịch bỗng vang lên những tiếng vang:

Kẽo Kẹt..! Kẽo kẹt.

Một chiếc võng treo trên cái giá cao lớn, được móc lên giá bằng những dây mây rắn chắc. Minh Nguyệt công chúa ôm một con ấu thú độc giác đang ngủ say trong lòng. Theo nhịp đu đưa lên xuống của chiếc võng, một mái tóc dài tung bay nhảy múa trong gió, giống như nội tâm của nàng, hoàn toàn trái ngược với khuôn mặt điềm tĩnh được biểu hiện ra ngoài.

- Ngươi nói xem, có phải ta coi thường hắn hay không?

Minh Nguyệt công chúa lẩm bẩm nói một mình.

- Vâng!

Một âm thanh mơ hồ vang lên từ hư không. Tựa như xa cuối chân trời, nhưng cũng tựa như ngay trước mắt.

- Hắn có thực lực ngang ngửa với cường giả cấp bậc Vương phẩm sao?

Minh Nguyệt công chúa nhẹ giọng hỏi.

Thanh âm kia trầm mặc một lúc lâu rồi nói.

- Có lẽ có, mà có lẽ không.

- Ngươi cũng không thể nhìn thấu hắn hay sao?

- Nhìn không thấu.

- Cũng có người mà ngươi nhìn không thấu?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!