Vô Thượng Long Ấn
Tác Giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch
Dịch: _Thanh Long_
Biên: tuanff10
Nhóm dịch: Nòng Nọc
Nguồn: 4vn. eu
Minh Nguyệt công chúa sửng sốt một hồi lâu mới đi ra cửa tẩm cung, vừa bước ra đã thấy Tề Bắc đã đang đứng chờ.
- Chúng ta đi thôi.
Tề Bắc khẽ mỉm cười, đưa tay ra lần nữa. Minh Nguyệt công chúa cũng không để ý nhiều, đem bàn tay mềm mại đặt vào trong lòng bàn tay to lớn của Tề Bắc, sau đó cùng đi ra ngoài.
Trong hoa viên Miên Nguyệt cung, hai hàng cung nữ và lễ nghi quan dưới sự chỉ huy đã sớm đứng chờ. Thấy hai người Tề Bắc và Minh Nguyệt công chúa tay trong tay đi ra, các cung nữ liền tung những bông hoa đầy đủ các màu sắc lên mỗi nơi mà hai người đi qua. Dưới đất một dải thảm màu đỏ kéo dài, rồi mấy chục cung nữ mặc đồng bộ màu đỏ lần lượt đi theo sau hai người như tạo lên một mảnh phiêu hồng. Tề Bắc và Minh Nguyệt công chúa đứng chung một chỗ quả nhiên là tiên đồng ngọc nữ, vô cùng đẹp đôi.
Hắn nắm tay Minh Nguyệt công chúa dắt lên xe ngựa. Hiên tại, chiếc xe ngựa đã hạ những chiếc màn lụa ở bốn phía xuống, chỉ có chiếc màn ở phía chiếc được giắt sang hai bên để dân chúng có thể nhìn thấy, nói có văn có vẻ là: Dân cùng vui mừng! Một tiếng hô lớn vang lên, đoàn xe ngựa chậm rãi di chuyển.
Lúc này trên con đường lớn nhất của Kim Diệp thành, số lượng người càng lúc càng nhiều, từ xa nhìn lại chỉ thấy chi chít những đầu người đông đúc.
- Minh Nguyệt, nàng khẩn trương sao? Ngay cả lòng bàn tay cũng toát mồ hôi a.
Tề Bắc đối với những âm thanh ồn ào bên ngoài tựa như không hề nghe thấy, chỉ cảm thấy lòng bàn tay của Minh Nguyệt công chúa đẫm mồ hôi, vì vậy cười hỏi.
- Là do tay ngươi quá nóng.
Minh Nguyệt công chúa thản nhiên nói, bàn tay nhỏ bé cũng vùng ra muốn rút về, chẳng qua đang ở trong tay Tề Bắc, giãy giụa thế nào cũng không thể thoát ra được.
- Đừng động, bằng không ta sẽ hôn nàng ngay trước mặt mọi người, e rằng bọn họ sẽ có kịch hay để xem đó.
Tề Bắc vô lại nói. Minh Nguyệt công chúa lập tức không dám cử động, nàng tin rằng Tề Bắc dám nói sẽ dám làm, nếu cả hai người trên xe ngựa hôn nhau thì cả Kim Diệp hoàng triều cũng sẽ trở thành trò cười của những quốc gia xung quanh.
- Nghe nói nàng có một người sư huynh.
Tề Bắc thản nhiên nói.
- Đúng vậy.
Minh Nguyệt công chúa gật đầu.
- Ta hiện tại có cảm giác lo lắng, nàng xem có phải vị sư huynh kia của nàng muốn dùng ánh mắt để giết chết ta không?
Ánh mắt của Tề Bắc nhìn lướt qua phía sau, ghé đầu vào tai Minh Nguyệt công chúa nhẹ giọng nói. Từng luồng nhiệt khí từ miệng hắn thổi vào vành tai Minh Nguyệt công chúa khiến cho nàng cảm thấy tê dại, vẻ mặt tức thì đỏ ửng.
- Ngươi không thể cách xa ta ra một chút sao?
Minh Nguyệt công chúa cắn răng cả giận nói, nàng thật sự sợ mình không nhịn được sẽ nhảy xuống xe ngựa, chuyện bàn tay nhỏ bé của mình bị hắn nắm lấy cũng đã là cực hạn của nàng.
- A, thấy rồi, là tên kia sao, ài càng lớn lại càng giống cẩu a, mắt hắn làm sao vậy? Chẳng lẽ bị bệnh đau mắt sao?
Tề Bắc phớt lờ câu nói của Minh Nguyệt công chúa, tiếp tục nói. Minh Nguyệt công chúa khẽ nhăn đôi mi thanh tú, nàng vẫn hy vọng vị sư huynh của mình sẽ không ngu ngốc mà ra tay lúc này.
- Hắn giơ đang giơ thiết hỏa côn lên, đọc Ma Pháp chú ngữ.
Tề Bắc lạnh lùng nói. Minh Nguyệt công chúa nghe vậy tức thì kinh hãi, ngoảnh đầu lại nhìn. Bỗng Tề Bắc hôn nhẹ lên vành tai của Minh Nguyệt công chúa nhanh như chớp. Thân thể của Minh Nguyệt công chúa tựa như bị điện giật, quay đầu lại nhìn Tề Bắc, trong đôi mắt đẹp tựa như nổi lên phong ba bão táp, gương mặt bởi vì tức giận mà đỏ bừng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!