Vô Thượng Long Ấn
Tác Giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch
Dịch: tuanff10
Biên: tuanff10
Nhóm dịch: Nòng Nọc
Nguồn: 4vn. eu
Xe ngựa Tề Bắc và đội nghi thức chậm rãi đi đến Miên Nguyệt Cung. Ngoại trừ Tề Bắc, quan lễ nghi và mười mấy thị nữ ra còn lại đều bị thị vệ chặn ở ngoài không được vào. Đây không phải là lần đầu Tề Bắc đến Miên Nguyệt Cung, đương nhiên là do hắn ngày xưa mỗi ngày đều chạy đến đây, quấn chặt lấy Minh Nguyệt công chúa.
- Thưa thiếu gia, công chúa có lời, ngài hãy vào gặp công chúa một lát.
Một cung nữ thanh tú tiến đến trước mặt Tề Bắc nhẹ nhàng thi lễ nói.
- Việc này cũng không hợp lễ nghi cho lắm…Bất quá nếu Minh Nguyệt có chuyện khẩn cấp thì ta sẽ để chiều lòng nàng.
Tề Bắc ho nhẹ hai câu, giả bộ nói.
"Lễ? Tên du côn này cũng biết đến lễ nghi sao?"Dù trong lòng quan lễ nghi chửi ầm lên nhưng không lộ ra mặt chút nào. Tiểu cung nữ mang theo Tề Bắc đi vào Miên Nguyệt Cung. Nhớ lại năm xưa hắn luôn mơ mộng có thể tiến vào đây, không nghĩ rằng bây giờ đã có thể quang minh chính đại tiến vào. Vừa bước đến cửa tẩm cung, một mùi thơm nhàn nhạt thấm vào ruột gan hắn. Bên trong tẩm cung, Minh Nguyệt công chúa đang ngồi trong hậu thất, cửa hậu thất có giăng một tấm màn lụa màu trắng mỏng ngăn cách.
Trước hậu thất bày ra một bàn trà, trên đặt một chồng sách, chắc hẳn công chúa thường đọc sách ở đây, khi nào mệt sẽ vào trong buồng nghỉ ngơi.
- Công chúa, Nặc Đức thiếu gia đã đên.
Tiểu cung nữ thi lễ bẩm báo.
- Ngươi ra ngoài đi.
Âm thanh trong trẻo lạnh lung của Minh Nguyệt công chúa truyền ra. Tiểu cung nữ lặng lẽ xoay người đi ra ngoài, trong tẩm cung nhất thời trở nên im ắng. Nếu đổi lại là một nam nhân khác sẽ ngồi xuống trước hậu thất, bất quá Tề Bắc lại không chút do dự xốc mành lụa lên tiến vào hậu thất. Toàn thân Minh Nguyêt công chúa vận một màu trắng đang ngồi trang điểm ở trước gương, tóc búi lại, trên đó có cài một chiếc trâm Ngọc Phượng, mặc dù tóc được búi lại nhưng bỗng tạo lên khí chất cao quý tao nhã cho nàng. Trong mắt Tề Bắc hiện lên một tia kinh ngạc, hắn không thể không thừa nhận Minh Nguyệt công chúa vốn không cần phải trang điểm gì nhiều, chỉ với vẻ đẹp tự nhiên của nàng thôi cũng đủ để hấp dẫn người khác rồi!
- Hai chúng ta là cô nam quả nữ, nàng gọi ta vào làm gì?
Tề Bắc cười híp mắt, đặt mông ngồi xuống chiếc giường mềm mại của công chúa.
- Ngươi không biết?
Minh Nguyệt công chúa thản nhiên nói, vỗ vỗ ấu thú độc giác có chút hoảng sợ.
- Hắc hắc, nàng biết nhân phẩm cảu ta mà, ta rất hay e thẹn đó.
Tề Bắc cười nói, nhún nhún cái mũi, mùi thơm trên giường làm hắn thấy dễ chịu, quả nhiên là giường của nữ nhân. Minh Nguyệt công chúa xoay người, chăm chú nhìn Tề Bắc, mang theo thần sắc dò xét, tựa hồ muốn nhìn thấu nội tâm hắn.
- Minh Nguyệt, nàng đừng nhìn ta như vậy được không? Nàng cứ nhìn ta như vậy ta sẽ không nhịn được mất, ta vốn là người có tự chủ kém đối với nữ nhân mà.
Tề Bắc cũng nhìn nàng với ánh mắt đầy xâm lược. Hắn nhìn qua đôi môi đỏ mọng của nàng, rồi đến bộ lộ phục, cuối cùng dưng lại trước bộ ngực sửa to tròn kia. Ánh mắt của hắn làm công chúa có chút không được tự nhiên. Nàng thu hồi ánh mắt của mình, vuốt ve ấu thu độc giác nhàn nhạt nói:
- Tề Bắc, ta gọi ngươi vào đây là muốn thương lượng với ngươi một chuyện.
- Nàng nói đi.
Tề Bắc thản nhiên nói, ánh mắt càng thêm càn rỡ.
- Hôn ước giữa chúng ta không hẳn là do mục đích chính trị tạo nên đâu, tóm lại nó cũng liên quan đến một chuyện khác. Nghe nói, ngươi sau khi đính hôn xong sẽ đến khu đất được ban tặng, có lẽ sau này khó có thể gặp lại…
Tề Bắc nghe vậy cũng lặng đi một chút, không rõ ý tứ của Minh Nguyệt công chúa là gì. Nàng nói những lời này không phải vô nghĩa a.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!