Vô Thượng Long Ấn
Tác Giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch
Dịch: [GL]TuKhong
Biên: tuanff10
Nhóm dịch: Nòng Nọc
Nguồn: 4vn. eu
Nặc Đức Mễ Âu đang chuẩn bị cho thức đính hôn của Tề Bắc và công chúa Minh Nguyệt vào hai ngày nữa. Mễ Âu thân là trưởng tôn của gia chủ Nặc Đức Kha Đế, nếu không có gì ngoài ý muốn, hắn có thể nhẹ nhàng kế thừa vị trí gia chủ. Vì vậy, địa vị của Nặc Đức Mễ Âu trong gia tộc không cần phải nói, vô luận thực lực ha vọng của hắn vẫn là cao nhất đồng lứa.
Hắn là Ma Pháp Sư Thủy Hệ vương phẩm, trước mắt đang quản lý sản nghiệp gia tộc ở mười thành tỉnh Đông Bắc, đồng thời cũng là chấp sự của hội đồng Ma Pháp Sư hoàng triều Kim Diệp.
Khi Tề Bắc trở về, thấy các trưởng lão trong gia tộc đến cái rắm cũng không dám đánh chỉ đứng đợi. Hiển nhiên khi Nặc Đức Mễ Âu trở về, mọi người kể cả các trưởng lão đều rất coi trọng bởi bình thường đến mặt còn khó gặp huống chi là nói chuyện, thậm chí gia tộc còn muốn đêm đó tổ chức yến hội long trọng hoan nghênh lão trở về.
Người với người làm sao lại có chênh lệch lớn như vậy chứ?
Ngược lại Tế Bắc cũng không cảm thấy gì, người có thực lực hẳn sẽ được tôn vinh.
Dạ tiệc được diễn ra tại hoa viên rộng lớn tại gia tộc Nặc Đức, phàm là người có danh vọng trong hoàng đô đều tới. Tề Bắc mặc chiếc áo mà Huyễn Ảnh đích thân may vào. Chiếc áo được may rất đẹp mới thấy tay nghề của nàng thật khiến người ta sợ hãi thán phục, nàng hoàn toàn may thủ công mà còn đẹp hơn cả thợ may của Hoàng gia. Nhìn Huyễn Ảnh đang cầm sẵn đai lưng cho mình, tâm Tề Bắc nóng lên, đột nhiên vươi hai tay ra ôm nàng vào lòng.
Huyễn Ảnh thấy thế liền dung hàm răng ngà cắn nhẹ lên lồng ngực chắc khỏe của Tề Bắc, dịu dàng nói:
- Thiếu gia thật xấu, muội phải cắn.
- Muội cắn ngực ta, bổn thiếu gia sẽ cắn mông muội, muội cắn nữa đi.
Tề Bắc cười hắc hắc nói.(Biên: có chắc là sẽ cắn vào mông không đó hay là … )
Huyễn Ảnh có chút bất đắc dĩ, bị hành động lưu manh của Tề Bắc đánh bại, đành ngoan ngoãn đứng yên trong lòng hắn không dám lộn xộn. Hai tay Tề Bắc ôm Huyễn Ảnh, mặt cà nhẹ cà bên tai nàng, khẽ nói:
- Chỉ muốn ôm muội một chút thôi mà.
- Dạ.
Huyễn Ảnh giống như con mèo khẽ lên tiếng, vươn cánh tay ngọc ra ôm lấy hông hắn. Ôm Huyễn Ảnh trong lòng, Tề Bắc cũng không có tư tưởng dâm tà gì, chẳng qua dưới ánh sáng muôn màu của đèn ma pháp trang hoàng khắp phủ, hắn đột nhiên có chút hoài niệm về một đêm, trong căn phòng tràn đầy ánh đèn sặc sỡ ở kiếp trước, có cô bé xinh đẹp đã từng khiến hắn rung động. Hồi lâu, Tề Bắc nhẹ nhàng buông Huyễn Ảnh ra, nhìn vào gương, đột nhiên kinh hoàng kêu một tiếng:
- Không ôn!
- Sao vậy?
Huyễn Ảnh vội vàng hỏi, đánh giá Tề Bắc từ trên xuống dưới, xem có nơi nào không ổn hay không.
- Mặc xiêm y muội may, huynh vốn đã quá đẹp trai, giờ lại tiêu sái như vậy, sẽ làm biết bao nhiêu phu nhân và thiếu nữ thương nhớ mất.
Tề Bắc cười cười nói. Huyễn Ảnh nghe thế tức giận liếc nhìn Tề Bắc, bất quá cũng thấy đúng, Tề Bắc vốn được di truyền gien ưu tú từ mẫu thân, tóc vàng hơi uốn , đôi mắt đen sáng như sao, tất cả cùng phối hơp như vậy có chút tà dị, nhưng hết lần này đến lần khác, hắn cười lên đầy quyến rũ.
- Thiếu gia là tiểu bạch kiếm.
Huyễn Ảnh nói thầm.
Tai Tề Bắc thính vô cùng, nhìn vào đôi mắt Huyễn Ảnh chân thành nói:
- Bổn thiếu gia tuy giống tiểu bạch kiểm, kỳ thực lại có một trái tim cuồng nhiệt, không tin muội sờ đi.
Nói xong, Tề Bắc đặt bàn tay nhỏ của Huyễn Ảnh lên ngực. Cảm giác được tiếng tim đập mãnh liệt, nàng như bị điện giật, vội vàng rút bàn tay nhỏ bé về, nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!