Chương 3: Huyết sắc Chương Ngư, Thần Long Biến

Vô Thượng Long Ấn

Tác Giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch

Dịch: taotitoe

Biên: Cường Thuần Khiết

Nhóm dịch: Nòng Nọc

Nguồn: 4vn. eu

Một đoàn Cương Thi Khô Lâu lắc lư tập trung bên cạnh một Huyết Hà, trong sông thỉnh thoảng có một số bạch cốt trôi lập lờ theo dòng.

Cách Huyết Hà vài trăm thước, trên một nhánh cây to, Tề Bắc ngồi bên trên nhìn Huyết Hà. Bên dưới gốc cây nằm ngổn ngang chừng mười xác Vong Linh sinh vật.

- Nhiều Vong Linh sinh vật như vậy, làm thế nào xông qua? Làm thế nào vượt sông đây?

Trong lòng Tề Bắc tính toán, trên tay vân vê mũi tên bạc.

Huyết Hà không biết có phải là nguyên nhân do tử khí nồng nặc mà hấp dẫn ngàn vạn Vong Linh sinh vật hay không? Tề Bắc muốn vượt qua quả thực còn khó hơn lên trời.

Hơn nữa Huyết Hà rộng hơn trăm mét, hắn cũng không thể có bản lãnh đạp sóng mà đi.

Tề Bắc nhìn trái rồi sang phải, bất chợt ánh mắt sáng ngời, tay đang vân vê mũi tên cũng dừng lại.

Phía thượng du Huyết Hà có một ngọn núi nhô lên, trên đó Vong Linh sinh vật thưa thớt. Chỉ cần dọn dẹp hết những Vong Linh này lại dùng vỏ cây bện thành dây sau đó bắn sang phía đối diện liền trực tiếp qua sông.

Phương pháp kia tựa hồ đơn giản nhưng để sợi dây chịu được sức nặng của một người là hết sức khó khăn. Nhưng đây lại là biện pháp trước mắt duy nhất mà Tề Bắc có thể nghĩ ra.

Tề Bắc nhẹ nhàng từ trên cây nhảy xuống không một tiếng động hướng núi đá đi tới.

Lên trên núi đá có hai Khô Lâu đang vật vờ.

Đột nhiên ngân quang mỏng manh bắn xuyên qua đầu hai con Khô Lâu, hồng quang trong hốc mắt hai Khô Lâu nhất thời dập tắt.

Tề Bắc từ sau một khối đá tảng lớn nhảy ra đến bên hai Khô lâu rút mũi tên xuyên qua hai lỗ tai ra, sau đó kiểm tra đầu khô lâu nhưng không thu hoạch được gì.

Ngay lúc Tề Bắc muốn đứng lên, đột nhiên trong lòng thấy căng thẳng, cả người lao như tia chớp về phía trước lăn một vòng, cốt mâu trong tay phi mạnh về phía sau.

- Xèo…

Ở nơi Tề Bắc vừa đứng có một mũi tên màu xanh biếc cắm ở đó, mặt đất bị độc dịch ăn mòn.

Cách đó không xa có một con Cương Thi lông xanh bị Tề Bắc phi cốt mâu xuyên qua ngực găm vào khối nham thạch. Nó dương nanh múa vuốt vùng vẫy muốn thoát ra.

- Lục Mao Độc Cương? Thiếu chút nữa bị ám toán rồi.

Tề Bắc mắng một tiếng, xông lên một đao trực tiếp chém đầu Cương Thi thành hai nửa.

Trong chất lỏng mầu xanh từ óc rơi ra một hạt châu màu xanh biếc.

- Lục Châu? Xem ra vận khí hôm nay không tệ.

Tề Bắc nhất thời mặt mày hớn hở, Thanh Châu là đẳng cấp thấp nhất sau đó đến Lục Châu rồi đến Ngân Châu.

Vong Linh Châu không phải con Vong Linh nào cũng có. Cấp thấp Vong Linh có khi trong trăm con mới có được một con có Vong Linh Châu.

Tề Bắc ngoại trừ biết Vong Linh Châu có thể làm đá năng lượng cùng công hiệu trừ độc ra, thì cũng không rõ ràng lắm nó còn công dụng nào khác nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!