Chương 29: Cuồng hóa huyết mạch

Vô Thượng Long Ấn

Tác Giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch

Dịch: [GL]TuKhong

Biên: tuanff10

Nhóm dịch: Nòng Nọc

Nguồn: 4vn. eu

Tề Bắc chậm rãi xoay người, đôi mắt đen híp lại, sắc mặt âm trầm tựa như đám mây đen tề tụ trước cơn bão làm lòng người rung động.

- Đây là hoàng triều Kim Diệp, chỗ ngươi đang đứng là hoàng đô Kim Diệp, không phải là địa bàn của gia tộc Nặc Đức các ngươi. Vị này là đại vương tử Lạc Khắc của Lạc Thủy quốc, đến đây trao đổi học tập theo lời mời của phụ hoàng, là khách quý của hoàng triều Kim Diệp, ngươi phải nói xin lỗi.

Công chúa Minh Nguyệt nhìn chằm chằm vào Tề Bắc chậm rãi nói. Hai người nhìn nhau một lúc lâu, đột nhiên hắn nở nụ cười, từng bước từng bước đi về phía đại vương tử Lạp Khắc. Đại vương tử Lạc Khắc thấy thế trong lòng run lên, không thể tự chủ lui về sau mấy bước, đối diện với Tề Bắc, ngạo khí và dũng khí ban đầu của hắn cũng sớm bị áp chế nhét vào một góc trong nội tâm rồi.

- Ngươi muốn ta nói xin lỗi sao?

Tề Bắc gằn từng chữ nói. Đại vương tử Lạc Khắc thấy ánh mắt của Tề Bắc hai chân như nhũn ra. Đây là dạng ánh mắt gì vậy? Bên trong đầy rẫy máu tanh, giết chóc, cùng với một cổ uy nghiệm làm hắn hoàn toàn không dậy nổi ý phản kháng. Hắn cảm giác trước mặt không phải là một thiếu niên mười sáu tuổi, mà là một ác ma giết chóc vô số.(Biên: giết nhiều người một cách ác độc thì người ta hay gọi là ác ma vậy giết nhiều ma quỷ một cách ác độc thì nên gọi là gì đây )

- Ngươi muốn ta nói xin lỗi phải không?

Tề Bắc hỏi lại lần nữa

- Không… không cần…

Đại vương tử Lạc Khắc giọng run run trả lời, toàn thân thấm ướt đẫm mồ hôi lạnh. Tề Bắc nghe được câu nói này, sắc mặt âm trầm bỗng trở lại bình thường nhanh như lập sách, hắn cười ha ha một tiếng, vỗ vỗ vai đại vương tử Lạc Khắc, quay đầu nói với công chúa Minh Nguyệt:

- Công Chúa điện hạ, nàng nghe được không? Nãy nàng nhắc đến thân quý của hắn cao quý, còn lên tiếng hộ hắn nữa, lẽ nào nàng là mẹ hắn sao? Có thể làm chủ thay hắn ư?

Đôi mắt đẹp của công chúa Minh Nguyệt run lên, ngọc thủ nhất thời giơ lên, đối mặt với Tề Bắc, nàng thậm chí sinh một cảm giác tức giận không thể khống chế được.

- Tẩu tử, tiểu nha đầu, Tề Bắc ta đi trước.

Tề Bắc hướng về chị em Phong Nhược Vân phất tay một cái. Hắn đi được vài bước thì đột nhiên dừng cước bộ lại, một cổ hàn khí chạy dì từ lưng đến đầu hắn, da thịt toàn thân nhất thời căng cứng, cả người không thể nhúc nhích. Cảm giác nguy hiểm cực độ này, giống như lúc hắn ở Vong Linh Sơn thấy U Linh đặt được một chân cảnh giới vào U Linh vương.

Đám nam nữ quý tộc có chút không hiểu nhìn về phía Tề Bắc đột nhiên như hóa đá, không hiểu là hắn bị vấn đề gì về thần kinh không. Đôi mắt đẹp của công chúa Minh Nguyệt lóe lên, dần dần mở nắm đấm, duỗi bàn tay ra một động tác thủ thế. Lúc này, Tề Bắc mới cảm giác được cỗ khí tức kia biến mất, hắn quay đầu lại híp mắt nhìn công chúa Minh Nguyệt một cái rồi nhanh chân rời đi.

Còn Phong Nhược Nhân nhìn về công chúa Minh Nguyệt một cái suy nghĩ gì đó, hiển nhiên là đã đoán được nội tình.

Tề Bắc quay trở về lại viện Tử Lý của mình ở gia tộc Nặc Đức, nhưng phát hiện ra không thấy anh em Kim Cương ở đây.

- Thiếu gia, mau, mau đi xem ca ca của muội, huynh sắp chịu không nổi nữa rồi.

Đúng lúc này, Huyễn Ảnh lảo đảo chạy vào, thấy Tề Bắc mà như thấy cứu tinh, nức nở nói.

- Hắn ở đâu?

Trong lòng Tề Bắc căng thẳng vội hỏi. nguồn

- Ca ca ở khu rừng phía bắc.

Huyễn Ảnh nói. Tề Bắc ghe vậy thân hình nhoáng lên một cái đã biến mất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!