Chương 26: Phong gia tỷ muội

Vô Thượng Long Ấn

Tác Giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch

Dịch: kenshin_nmt

Biên: tuanff10

Nhóm dịch: Nòng Nọc

Nguồn: 4vn. eu

Khi Tề Bắc trở về phủ Nặc Đức gia tộc, thì nghe nói có Đại tiểu thư Phong gia

- Phong Nhược Vân và Nhị tiểu thư Phong Nhược Vũ tới chơi.

(DG: Dự là 2 con nhạn... :)))(Biên : bậy nào, hai con bướm)

Đi xuyên qua mái hiên thật dài, tới cuối phòng tiếp khách, đã nghe thấy tiếng cười sảng khoái của Nặc Đức Lôi Mông.

Tỷ muội Phong Nhược vân tới bái phỏng không có trưởng bối đi cùng, mà chỉ tới với tư cách là tiểu bối tới thăm. Cho nên lão gia tử chác chắn là không lộ diện, tự nhiên an bài Nặc Đức Lôi Mông tới tiếp đãi.

Đi vào phòng tiếp khách, hai mắt Tề Bắc sáng như đèn pha, nhìn thấy ở tại vị trí khách nhân ngồi có hai nữ tử cực kỳ xinh đẹp. Chắc hẳn người mà có hẹn ước, nữ tử mười tám mười chín tuổi này chính là đại tẩu Phong Nhược vân rồi. Nàng lớn lên cực kỳ xinh đẹp, khí chất uyển chuyển mà trầm tĩnh, trong đôi mắt màu nâu lóe ra quang mang đầy trí tuệ. (DG: kinh vl, nhìn vào mắt biết là người thông minh hay không. Vãi quá!)(Biên: Ầy!

Còn lão mà nhìn mắt người ta lóe lên thì kiểu gì chả nghĩ người ta đánh đưa tình =)))

Thiếu nữ còn lại.. à không.. nói chính xác hơn là một cô bé. Nhìn qua chỉ chừng mười hai mười ba tuổi, đương nhiên thân thể còn chưa nảy nở nhưng ngũ quan tinh xảo, tựa như búp bê được tỉ mỉ điêu khắc. Nàng có đôi mắt xanh to tròn, chớp chớp, mang theo mấy phần giảo hoạt hiện lên. Không quá để khó phỏng đoán rằng qua vài năm nữa đây cũng là một vị quốc sắc thiên hương, hại nước hại dân.

- Phụ thân!

Tề Bắc hướng Nặc Đức Lôi Mông chào hỏi, làm ra bộ dạng như muốn ôm người cha thân thiết vào lòng. Sau đó đi tới trước mặt hai tỷ muội Phong Nhược Vân cười nói:

Tiểu đệ là Tề Bắc, sau này cần tẩu tử chiếu cố nhiều hơn a.

Phong Nhược Vân mặc dù trí khôn siêu tuyệt, nhưng dù sao vẫn là hoàng hoa khuê nữ, khuôn mặt nhất thời đỏ bừng.

- Tề Bắc, không được vô lễ.

Nặc Đức Lôi Mông quát lên, tiểu tử này, thật là không biết lớn nhỏ đã trở thành bản tính.

- Thế bá, không sao, nếu không có gì ngoài ý muốn, một tiếng này đại tẩu này trước sau gì con cũng phải nhận, không những nhận mà còn phải làm cho tốt.

Sau khi ngượng ngùng Phong Nhược vân mở miệng nói.

Nặc Đức Lôi Mông cười ha ha, cười đến mức không ngậm được miệng. Trước đây nghe nói Phong Nhược Vân tựa hồ có chút không quá tình nguyện với chuyện làm dâu nhà mình. Nhưng giờ nàng tỏ ra thái độ như vậy, vậy thì hôn sự của nàng với Hoài An là chuyện chắc chắn thành công rồi.

- Tiểu muội muội, muội chính là Phong Nhược Vũ sao? Sau này ca ca sẽ bảo kê cho muội, ai khi dễ muội thì ca ca đây sẽ oánh cho kẻ đó nhừ tử...

Tề Bắc hướng tới Phong Nhược Vũ tinh quái nói.

- Lan Lăng hầu khi dễ ta, huynh đi đánh hắn có được hay không?

Phong Nhược Vũ chớp đôi mắt to tròn, vẻ mặt ngây thơ nói. (DG: Ngây thơ cụ đấy ạ, cơ mà 13 thì làm Loli cũng ngon rồi.)(Biên: không còn gì để nói@@ Loli mà hắn cũng hứng thú)

Tề Bắc có chút sửng sốt, nhưng ngay lập tức nở nụ cười, nói:

- Thì ra là các muội đã thấy cả rồi. Không thành vấn đề! Huynh sẽ đem lão thỏ ấy đánh thành một con thỏ chết.

- Được rồi nha! Đây cũng là huynh nói đó nha.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!