Vô Thượng Long Ấn
Tác Giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch
Dịch: Hero Keyboard
Biên: tuanff10 truyện từ
Nhóm dịch: Nòng Nọc
Nguồn: 4vn. eu
Tề Bắc cởi trần ngồi xếp bằng ở trên giường lớn, song chưởng chống tấm lưng trắng ngần của Huyễn Ảnh, lúc này trên thân nàng chỉ có mỗi nội y. Khói trắng lờ mờ thoát ra từ huyệt Bách Hội trên đầu hắn, nội lực hắn sôi trào không ngừng tuần hoàn trong cơ thể, theo song chưởng của hắn tến vào cơ thể Huyễn Ảnh, giống như một mũi khoan đánh thẳng vào các kinh mạch bị bế tắc của nàng.
Mỗi khi kinh mạch hơi thong được một chút, Tề Bắc liền có thể cảm ứng được một loại lực lượng thần bí ở trong cơ thể nàng đang dần thức tỉnh thức tỉnh.
Một lúc lâu sau, nội lực Tề Bắc đã suếu, hắn bắt đầu chậm rãi thu công, nhẹ nhàng thở ra một hơi. Vừa mở mắt, Tề Bắc hơi có vẻ mỏi mệt nhưng ánh mắt hắn vẫn sáng ngời. Nội y của Huyễn Ảnh đều đã bị mồ hôi làm ướt sũng, hoàn toàn dính sát vào cơ thể nàng dường như khiến nó trở nên trong suốt, cơ thể lung linh tuyệt mỹ mơ hồ hiện ra hoàn toàn. Từ góc nhìn của Tề Bắc, hắn có thể thấy từ qua phía nách Huyễn Ảnh có một thứ kiêu ngạo nhô lên hơn phân nửa và no tròn.(biên:
wow)
- Thật là bổ mắt nha! Chẹp! Chẹp!
Tề Bắc âm thầm nuốt từng ngụm nước bọt, hắn dời ánh mắt từ tấm lưng trắng ngần của nàng thẳng xuống cặp mông no tròn kia. Mặc dù nàng đang ngồi nhưng dưới tiểu khố kia đã ướt đẫm mò hôi, làm hắn có thể một cái khe thần bí kéo dài vô hạn đầy dụ hoặc.
Không thể kiềm chế nổi nữa rồi...
Tiểu đệ đệ của hắn thấy thế cũng bắt đầu nhao nhao lên hưởng ứng. Một khi nhìn vào tấm thân như trần truồng kia, thằng nhỏ không hưởng ứng chính tỏ nó có bệnh rồi mất rồi. Mà đúng lúc này, Huyễn Ảnh thở dài một hơi nhẹ nhõm, dần thanh tỉnh lại. Nàng có chút hưng phấn, chỉ cảm thấy toàn thân cứ phiêu phiêu hết sức thoải mái, từ lúc nàng sống đến giờ cũng chưa từng có trải qua cảm giác dễ chịu đến như vậy.
Huyễn Ảnh xoay người, mở miệng muốn nói gì đó, lại phát hiện ánh mắt của Tề Bắc dán thẳng vào ngực của nàng, miệng có chút dãi chảy ra. Huyễn Ảnh theo bản năng vội vàng cúi đầu xuống chỉ thấy vải ướt đang cố gắng hết sức giữ lại đôi tiểu bạch thỏ đang trực chờ xổ ra ở trước mặt Tề Bắc. Tề Bắc hô hấp càng trở nên nặng nề, đột nhiên một tay kéo Huyễn Ảnh vào lòng, bàn tay to còn lại trực tiếp nhào nặn một tiểu bạch thỏ.
- Lần sau không cho phép muội mặc y phục trong suốt như vậy nữa, nếu cứ dụ dỗ huynh vậy, huynh sẽ ăn muội đó.
Tề Bắc cảm giác được thân thể mềm mại của Huyễn Ảnh chợt cứng đờ, vẻ mặt cũng trở nên kinh hoàng. Hắn cố gắng dùng sức bóp lấy mấy cái lãi rồi nghiến răng nghiến lợi chạy đi xối nước lạnh cho hạ hỏa. Huyễn Ảnh nhìn theo bóng lưng Tề Bắc mà ngượng ngùng cười một tiếng, dù vừa rồi nàng bị dọa phát hoảng nhưng lòng lại chuyển biến đầy vui vẻ.
…
…
Tề Bắc dẫn theo Kim Cương nhàn nhã đi chơi trên Đệ Ngũ Đại đạo .
Đệ Ngũ Đại Đạo là một con đường phồn hoa nhất hoàng đô, bởi vì hầu hết các thương hội lớn đều tập trng ở đây.
- Kim Cương, ngươi cảm giác ngươi sống là vì cái gì?
Tề Bắc đột nhiên hỏi một câu chả đâu chả đuôi gì cả.
Kim Cương nắm chặt một đôi quả đấm đến khi "Răng rắc " rồi mới thả lỏng ra.
- Ừ, ta nghĩ ngươi đã trả lời. Chuyện của ngươi chính chuyện của Tề Bắc ta, đây chính là lời hứa của ta.
Tề Bắc ngừng lại.
Thân thể Kim Cương giống như điện giật run lên, âm thanh ong ong nói:
- Ngũ Thiếu, ngài không hiểu...
- Ta hiểu được, bất kể ngươi đang đối mặt là cái gì, cứ cho ta một suất vào đấy.
Tề Bắc khoát khoát tay cắt đứt lời Kim Cương nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!