Chương 23: Phong địa (cấp đất)

Vô Thượng Long Ấn

Tác Giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch

Dịch: Hero Keyboard

Biên: tuanff10

Nhóm dịch: Nòng Nọc

Nguồn: 4vn. eu

Một Hắc Ám Ma Pháp Sư vẫn ẩn náu ở bên người Thụy Tuyết công chúa, ngươi nói không có quan hệ gì đến hoàng đế thì ai là người tin được đây?

Sắc mặt Hãn Mạc Tư Đại Đế trở nên hết sức khó coi. Nếu Nặc Đức gia tộc dám đem việc này công khai, e rằng cả Kim Diệp hoàng triều sẽ bấp bênh.

- Bệ hạ, lúc ấy ma nữ này thừa dịp Hoài An cùng Thụy Tuyết luận bàn nhân luân chi đạo(XXX), phóng ra Hắc Ám ma pháp Cửu U Hồn Đinh ám toán Hoài An. Nếu không phải kịp thời phát hiện thì sợ rằng Hoài An đã biến thành con rối rồi.

Nặc Đức Kha Đế chậm rãi nói, hai mắt đục ngầu trong nhìn khắp bốn phía.

- Chuyện này, trẫm chắc chắn sẽ cho Nặc Đức gia tộc một câu trả lời thỏa đáng.

Hãn Mạc Tư Đại Đế siết chặt nắm tay. Lão biết nếu lão Kha Đế làm trò trước mặt lão hiển nhiên là có mục đích.

- Nặc Đức gia tộc vĩnh viễn kiên trung với bệ hạ, đương nhiên sẽ tin tưởng chuyện này không lien quan tới bệ hạ chút nào. Đúng rồi, đây Ngũ Tôn nhi của lão thần, là người có hôn sự với Minh Nguyệt công chúa , hôn sự này chúng ta có nên tổ chức sớm một chút được không? Lão thần đã già lắm rồi, sợ không còn sống được bao lâu nữa, chỉ có mong muốn tham dự vào ngày cưới của các cháu .

Hai mắt Nặc Đức Kha Đế lại trở nên vẩn đục, tựa hồ sát cơ mới vừa rồi chỉ là ảo giác.

Trong lòng Hãn Mạc Tư Đại Đế thầm mắng to. Lão hồ ly này là đúng là đang giả điên a.

- Quân vô hý ngôn, mươig ngày sau sẽ là ngày Tề Bắc và Minh Nguyệt công chúa đính hôn. Còn về phần hôn đến lúc đó chúng ta sẽ cùng nhau thương lượng kỹ hơn một chút. Trẫm còn có một số chuyện cần phải xử lý, các ngươi hãy lui ra ngoài đi.

Hãn Mạc Tư Đại Đế nói xong, đứng dậy đi vào trong hậu điện. Cho tới lúc đi khuất, lão thủy chung không nhìn Tề Bắc một cái... .

Tề Bắc ngồi bất động trong xe ngựa, phía đối diện chính là gia chủ Nặc Đức Kha Đế đang mệt mỏi. Trong xe khá yên lặng, giữa hai ông cháu phảng phất như có tồn tại một vực sâu vạn trượng. Đối với người trong Nặc Đức gia tộc mà nói thì gia chủ được coi như lão cọp. Lão nhiều năm oai vũ như vậy, ai đối diện mà không run như cầy sấy. Bất quá đối với Tề Bắc mà nói thì linh hồn của hắn vẫn xa lạ với vị gia chủ này.

Trong trí nhớ của của linh hồn trước lưu trong thể này thì hắn rất kính sợ gia chủ, về phần thân tình thì lại không có chút nào. Hiện tại hắn đã khác xưa rất nhiều, lúc trước Tề Bắc đối mặt với Nặc Đức Kha Đế thì tuyệt đối là ngồi nghiêm chỉnh, động một cái cũng không dám. Nhưng hiện tại Tề Bắc mặc dù không nói lời nào nhưng bộ dáng vô cùng lười nhác, phảng phất ngồi đối diện chỉ là một lão giả bình thường, đây chính là điểm khác biệt lớn nhất.

- Ngươi có tính toán gì không?

Nặc Đức Kha Đế đột nhiên mở miệng hỏi, nửa con mắt mờ mờ của lão nhìn lên người Tề Bắc.(Biên: để ý thì thấy lão này nhìn đời bằng nửa con mắt :D)

- Tính toán ? Ân, ngồi ăn rồi chờ chết có tính hay không?

Tề Bắc khóe miệng cười một tiếng.

Nặc Đức Kha Đế tựa hồ cũng không có tức giận, phối hợp nói:

- Hoàng đô là một vũng nước đục. Chờ ngươi và Minh Nguyệt công chúa đính hôn xong, hãy rời khỏi đây đến vùng đất được ban cho.

- Cháu có vùng đất được ban cho sao?

Tề Bắc sửng sốt. Làm con cháu dòng chính của Nặc Đức gia tộc, hắn sinh ra chính là Tử tước tam đẳng, nhưng hắn nhớ hắn đâu có được ban đất.

- Trước kia không có, hiện tại có.

Nặc Đức Kha Đế nói.

- Ở nơi nào? Được cai quản bao nhiêu đất đai?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!