Chương 22: U Minh ấn ký

Vô Thượng Long Ấn

Tác Giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch

Dịch: [GL]TuKhong

Biên: tuanff10

Nhóm dịch: Nòng Nọc

Nguồn: 4vn. eu

- Thập Tam, ngươi lui ra.

Ngay lúc này, một âm thanh già nua vang lên.

Hắc y nhân đem trọng kiếm thu về, nhấc chân thoát khỏ mũi kiếm đang xỉa xói của Tề Bắc. Nếu lúc này mà lấy vải che đầu ra sẽ thấy rằng trên trán hắn mồ hôi lạnh đã tuá ra.

Trên mặt Tề Bắc cũng không tỏ ra trái ý, hắn bật người dậy, nhe răng vặn vẹo thân mình, nhìn về phía hai người vừa xuất hiện.

Một người bộ dáng già khú chính là gia chủ Nặc Đức Kha Đế, người đang dìu lão ấy là cha của Tề Bắc – Nặc Đức Lôi Mông.

- Nhi tử nói gia gia yêu quý nghe nè, khi không lại đi diễn kịch như vậy, nếu vị lão huynh này mà lỡ tay, không phải thành cục diện người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh sao?

Vẻ mặt Tề Bắc đau khổ oán trách, sai đó lấy tay phủi đi tro bụi đầy người, trong lòng hắn cũng hiểu được, chiến sĩ vương phẩm vừa rồi cũng không dùng toàn bộ thực lực, bằng không thì hắn cũng không cảm thấy nhẹ nhàng như vậy.

- Tiểu tử thúi, không biết lớn nhỏ, để coi ta lột da ngươi như thế nào?

Nặc Đức Lôi Mông nghiêm mặt, nhưng ý mừng trong ánh mắt không cách nào che dấu được.

- Được rồi.

Nặc Đức Kha Đế trầm giọng nói, hắn làm sao không biết hai cha con này đang diễn trò chứ?

Lão gia vừa nói, Nặc Đức Lôi Mông lập tức câm như hến. Ngày xưa khi Tề bắc gặp lão gia tử, hắn giống như chuột gặp mèo, bây giờ hắn không còn sợ hãi nữa mà nhìn thẳng vào lão.

Ánh mắt đục ngầu của Nặc Đức Kha Đế liếc qua Tề Bắc một cái, mơ hồ toát ra một chút cảm xúc, hắn mở miệng nói:

- Cha con các ngươi cứ hàn huyên đi, Thập Tam, đỡ ta trở về.

Lão gia tử không nói thêm câu nào nữa, liền đi trở về, không ai có thể đoán được rốt cuộc hắn đang nghĩ gì.

- Tiểu tử này càng ngày càng lớn mật, lão gia tử mà cũng dám vô lễ như vậy.

Nặc Đức Lôi Mông nhìn đứa con có vẻ như xa lạ, hắn chăm chăm bảo vệ nó mười lăm năm, bây giờ chợt phát hiện con mình có thay đổi quá lớn làm hắn không dám tin rồi.

- Có lễ hay không, không phải thể hiện ở lời nói bên ngoài, nhi tử đối với lão gia tử luôn luôn tôn trọng, ông chính là cột chống trời cho cả Nặc Đức gia tộc a.

Tề Bắc chân thành nói.

Nặc Đức Lôi Mông đánh giá con mình từ trên xuống dưới, đột nhiên vỗ đầu hắn một cái.

- Phụ thân, nói thôi chứ không được đánh lên đầu nhi tử a, lỡ thành ngớ ngẩn thì sao đây?

Tề Bắc không nghĩ ngợi gì quát lên

Nắc Đức Lôi Mông cũng cười ha hả, cảm giác xa lạ trong lòng cũng biến mất, đây mới đúng là nhi tử của mình chứ, dù có thay đổi thành dạng cái gì cũng là nhi tử của mình, trước kia mỗi lần mình vỗ đầu nó, nó cũng rống to như vậy.

- Ta là phụ thân của ngươi, đánh ngươi thì có làm sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!