Chương 21: Trở về

Vô Thượng Long Ấn

Tác Giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch

Dịch: [GL]TuKhong

Biên: tuanff10

Nhóm dịch: Nòng Nọc

Nguồn: 4vn. eu

Nặc Đức Hoài An lao vụt vào, lỗ mũi hít hà liên tục, không nói hai lời liền cầm lấy vò rượu Bách Hoa, mãnh liệt rót vào miệng.

- Tiểu tử thúi, ngươi cũng thật biết hưởng thụ, bây giờ lập tức theo ta trở về kinh đô, hôm nay bệ hạ tự mình đến đón ngươi, cuối cùng thì ngươi lại chuồn mất làm cho lão nhân gia nổi trận lôi đình rồi. (.

Nặc Đức Hoài An lau miệng nói.

- Hoài An…

Mạch Phỉ Tự mở miệng nói

- Mạch Phỉ Tư, ngươi câm miệng cho ta, tiểu đệ của ta ở nhà của ngươi bị con heo mập nhà Phúc Khắc Tư khi dễ, bây giờ còn muốn dùng tửu sắc đi mê hoặc hắn, sau này ta sẽ tính sổ với ngươi.

Nặc Đức Hoài An ngắt lời Mạch Phỉ Tư và nói.

Mạch Phỉ Tư cười khổ, không biết ai khi dễ ai a, người kia đã bị em ngươi chỉnh thành cái giống gì rồi. Giờ còn nói bị tửu sắc mê hoặc, ngươi ở chỗ này bị mê hoặc còn chưa đủ sao? Khốn nạn, trả lại mấy mỹ nữ mà ta ưng ý đây.

Tề Bắc dẫn theo Kim Cương và Huyễn Ảnh bị đại ca kéo đi lên trước xe dẫn đầu đi cả đêm. Ban đầu hắn quyết định ở lại thành Phồn Tinh, chẳng quả hắn không muốn hứng mũi chịu sào, bây giờ đã thành công, cảm giác thấy tốt hơn rất nhiều, hơn nữa, hắn lôi kéo được hai anh em Kim Cương và Huyễn Ảnh, giống như nhặt được bảo bối, còn về bị con heo mập Phúc Khắc Tư kia đánh một trận, chuyện nhỏ ấy hắn đã sớm vút ra khỏi đầu rồi.

Xe ngựa hết sức xa hoa, thậm chí có cả phòng khách, phòng ngủ, phòng ăn và cả phòng tắm, thật giống như 1 tòa nhà di động, bằng không cũng không cần đến mười bảy mười tám con ngựa tới kéo rồi. Tề Bắc nằm ngửa trên ghế tận hưởng cảm giác mềm mại, hai chân vắt lên, vẻ mặt thích chí hưởng thụ những quả hồng từ bàn tay ngọc ngà của Huyễn Ảnh đưa đến miệng hắn.

- Cảm ơn.

Huyễn Ảnh đột nhiên nhẹ giọng nói.

- Cảm ơn cái gì? À, ta biết rồi, là chuyện của con heo mập kia sao?

Tề Bắc sửng sốt một chút nhưng sau đó chợt hiểu ra.

Huyễn Ảnh gật đầu

- Ha ha, nha đầu ngốc, muội bây giờ là người của ta, hắn trêu ghẹo ngươi chẳng khác nào đánh vào mặt ta, ta dĩ nhiên phải trừng trị hắn.

Tề Bắc khoái trá cười nói.

Khuôn mặt Huyễn Ảnh đỏ lên, Mình là người của hắn sao? Thật là vô sỉ, nhiều lắm thì mình chỉ coi như là thị nữ của hắn thôi.

- Huyễn Ảnh, hai anh em muộii rốt cuột là từ đâu đến đây?

Tề Bắc hỏi.

- Ta.. Ta không muốn lừa dối huynh, nhưng ta thật không thể nói.

Huyễn Ảnh có chút bất an, cắn cắn môi dưới nói.

- Không nói được thì đừng nói, không nói ta cũng biết, huynh muội muội chẳng phải từ phía tây tới sao.

Tề Bắc vẻ mặt khẳng định nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!