Chương 20: Chịu thua.

Vô Thượng Long Ấn

Tác Giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch

Dịch: kenshin_nmt

Biên: tuanff10

Nhóm dịch: Nòng Nọc

Nguồn: 4vn. eu

Thiết đầu ân cần mang đến một cái ghế, đặt ngay bên trên cơ thể mập mạp của Phúc Khắc Tư thiếu gia, nói:

- Ngũ Thiếu, ngài cũng mệt mỏi rồi, nghỉ một chút cho thoải con gà mái đi a.

Tề Bắc không chút khách khí, đặt mông ngồi lên, Phúc Khắc Tư thiếu gia trợn trừng hai mắt, trực tiếp hôn mê bất tỉnh, bỏ qua giai đoạn phẫn uất và chửi rủa. Mà lúc này, trong đại sảnh sa hoa tập trung rất nhiều khách nhân đến xem náo nhiệt. Từ trước tới giờ, khách nhân đến đây phần lớn là người có quyền thế, bọn họ thấy xưa nay kẻ ngạo mạn như Phúc Khắc Tư thiếu gia bị người ta bạo hành, đánh đập thành lợn chết như vây, hưng phấn mà ghị luận sôi nổi.

- Người này là người nào vậy ta? Sợ rằng đã đắc tội lớn với Phúc Khắc Tư gia tộc rồi nha.

- Ngươi nhìn hắn xem, bộ dạng lớn lối, có vẻ nào giống như sợ người của Phúc Khắc Tư gia tộc hay sao?

- Hai người bên cạnh hắn vừa nhìn đã thấy chính là quân nhân trong máu lửa chém giết mà ra, chẳng lẽ lại là thiếu gia của Hách Long gia tộc?

........

Ở phía xa, một thiếu nữ che mặt bằng khăn đen cũng đang đứng quan sát mọi chuyện bên này.

- Tỷ tỷ, ngươi đoán xem thân phận người này ra sao? Quả thật là quá liều lĩnh đó nha.

Cô bé chừng mười hai mười ba tuổi cất tiếng hỏi. Thân thể của nàng vẫn chưa nảy nở, nhưng lại lộ ra bên ngoài một đôi mắt màu xanh nhạt, con ngươi mang theo vẻ mê người dị thường.

- Con cháu ruột của Nặc Đức gia tộc. Xem ra lần này Phúc Khắc Tư gia tộc nhọc rồi đây.

Cô gái được gọi là tỷ tỷ đứng bên cạnh đáp lời. Thân hình của nàng so với cô em bên cạnh thì khá hơn rất nhiều, ngực tấn công mông phòng thủ, chỗ nào cần lồi thì lồi, cần lõm thì lõm. Mặc dù không nhìn thấy được khuôn mặt của nàng nhưng qua đó thì cũng có thể đoán được, đương nhiên là quốc sắc thiên hương.

- Làm sao tỷ tỷ biết?

Tiểu nha đầu đứng bên hỏi.

- Bởi vì hai kẻ đứng cạnh hắn là binh sĩ của Hắc Giáp quân. Thống lĩnh Hắc Giáp quân là ai chẳng lẽ còn cần phải hỏi sao?

Vị tỷ tỷ cất tiếng trả lời, con ngươi màu nâu lộ ra quang mang đầy trí tuệ.

Tiểu nha đầu bĩu môi, hẳn là nàng không thấy như vậy?

Lúc này, đầu lĩnh hộ vệ Túy Nguyệt Lâu đi lên trước, lạnh lùng nói:

- Vị thiếu gia này, có thể đem Phúc Khắc Tư thiếu gia thả ra không? Ai cũng có uy tín và danh dự, mọi chuyện có thể hảo hảo thương lượng, cần gì phải làm cho mọi chuyện xấu đi làm gì?

- Biến, để chủ tử của ngươi lại đây.

Tề Bắc lạnh giọng quát lên, ánh mắt mang theo lệ khí quét qua đầu lĩnh hộ vệ.

Hộ vệ này cảm thấy cả người rét run, ánh mắt này nếu không phải trải qua thời gian dài giết chóc thì tuyệt đối không thể có. Cái làm hắn run sợ nhất chính là quang mang trong trong ánh mắt còn ẩn chứa giống như là khí chết chóc, bị nhìn một cái mà giống như bị dẫn tới Sâm La Địa ngục.

- Vị thiếu gia này có lẽ không biết, Túy Nguyệt Viên chính là sản nghiệp của Thất Điện hạ.

Hộ vệ đầu lĩnh cố chịu áp lực, báo ra thân phận của chủ tử. Biết đâu nói ra thân phận rồi thiếu gia thần bí này sẽ xuống nước, không dây dưa nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!