Vô Thượng Long Ấn
Tác Giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch
Dịch: taotitoe
Biên: Cường Thuần Khiết
Nhóm dịch: Nòng Nọc
Nguồn: 4vn. eu
Thực Thi Trùng ăn thịt thối trên người Cương Thi mà sống, nhưng lại không cách nào ăn da thịt Ngân Thi trừ phi …
Tề Bắc không suy nghĩ nhiều xoay người nhảy đến gần ổ Thực Thi Trùng, ngay lúc đó Ngân Thi đã công kích tới.
Động tác của Tề Bắc chậm lại một chút, sau đó hắn né tránh công kích làm thân thể mất thăng bằng ngã trên mặt đất. Ổ Thực Thi Trùng bị Ngân Thi đánh trúng nát bấy.
Ngân Thi nhanh như chớp nhào lên người Tề Bắc, mở ra cái miệng hôi thối hướng cổ họng hắn lao tới.
Tề Bắc lúc này tay phải cầm mũi nhọn của cốt mâu mạo hiểm đâm vào miệng nó. Khi Cương Thi công kích ở khoảng cách gần, đầu tiên không phải là dùng móng vuốt mà là dùng răng nanh.
Một cỗ huyết tinh hôi thối từ trong miệng Cương Thi chảy ra rơi đầy trên mặt và người hắn, nhưng lúc này hắn không bận tâm.
Cương Thi trừ phi bị chặt rớt đầu, bằng không là giết không chết. Tề Bắc không cách nào giết chết nó.
Tề Bắc giết không chết nhưng Thực Thi Trùng thì có thể.
Một mảnh Thực Thi Trùng theo đó chui vào miệng Ngân Thi. Miệng của nó bị cốt mâu giữ lại, căn bản không có cách nào ngậm lại.
Ngân Thi ngoại trừ bên ngoài cứng rắn như thép nhưng bên trong lại giống như những Cương Thi khác.
Trong phút chốc Ngân Thi cùng Tề Bắc bị Thực Thi Trùng bao phủ.
Vừa mới bắt đầu, Ngân Thi còn vùng vẫy một chút, nhưng rất nhanh sau đó liền nằm im. Ngoại trừ da và xương cốt của nó, còn lại đều bị Thực Thi Trùng gặm sạch.
Sau đó Thực Thi Trùng bắt đầu rút lui về xây lại tổ.
Tề Bắc nhắm mắt nằm im không nhúc nhích, đột nhiên có mấy Thực Thi Trùng từ mũi và lỗ tai chui ra.
- Hô
Tề Bắc phun ra một ngụm trọc khí thật dài, miệng và thực quản bị Thực Thi Trùng bò qua lại bắt đầu ngứa ngáy. Hắn là người sống nên Thực Thi Trùng không ăn được, sau khi bò một vòng trong người hắn lại chui ra ngoài.
Tề Bắc đầy cái xác rỗng của Ngân Thi sang bên cạnh, sắc mặt của hắn lúc này tái đi. Hắn thật sự cảm tạ Thực Thi Trùng, không những đem Ngân Thi gặm rỗng mà còn chén cả mấy vết thương đang bị thối rữa trên người Tề Bắc. Nếu không thì nó còn lan ra rộng hơn.
- Hy vọng cấp bậc của thi độc này thấp hơn Vong Linh Châu một chút. Nếu không ta chính là bữa tối của Thực Thi Trùng rồi.
Tề Bắc cười khổ ngồi dậy lấy ra viên Vong Linh Châu đặt vào miệng vết thương.
Vong Linh Châu không chỉ là năng lượng châu mà nó còn có công hiệu hấp thu thi độc.
Một hồi lâu, Tề Bắc nhíu mày. Đúng như hắn đoán, độc tính của Ngân Thi quá mạnh mẽ, Vong Linh Châu không thể loại bỏ hết.
Tề Bắc nhìn xung quanh một vòng, hoàn hảo là phụ cận không có Vong Linh. Nhưng Vong Linh thuộc loại vô thức đi loạn, nói không chừng sẽ có Vong Linh đi qua.
Cuối cùng Tề Bắc tập trung vào cái xác Ngân Thi bên cạnh, một tay banh rộng cái miệng nó ra.
Một hạt Châu màu bạc từ trong miệng nó rớt ra, tản ra ánh sáng bạc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!