Chương 19: Cắt tai heo của hắn.

Vô Thượng Long Ấn

Tác Giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch

Dịch: kenshin_nmt

Biên: tuanff10

Nhóm dịch: Nòng Nọc

Nguồn: 4vn. eu

Phồn Tinh thành nổi danh là thành thị náo nhiệt nhất Kim Diệp hoàng triều, kỹ viện, sòng bạc, tửu lâu tập trung nhiều nhất ở trong cảnh trí Lạc Sương Hồ. Bốn phía Lạc Sương hồ có rất nhiều những cây có hoa như phấn trắng. Mỗi khi gió nổi lên, phấn trắng như hoa tuyết tung bay trong gió, khung cảnh hết sức rực rỡ, từ đó trở về sau nhân gian có thêm một thắng cảnh mang tên Lạc Sương Hồ.

Mà ở ngã tư đường xung quanh, nhà cửa san sát, nối tiếp nhau, đều là nhà lầu. Nơi này ánh đèn suốt đêm không tắt, được gọi là Bất Dạ Chi Thành

(DG: Thành phố không màn đêm, nghe cứ như Las Vegas)

Ở giữa Lạc Sương Hồ có một cái đảo nhỏ, trên đảo chính là Túy Nguyệt Viên nổi danh nhất Phồn Tinh thành. Ăn nhậu, chơi gái, đánh bạc, làm thành một hàng dài, tất cả đều là phục vụ cao cấp nhất.

Lúc này ánh nắng chiều lui về hậu đài, nhường sân khấu cho vầng trăng non nhô lên cao. Cuộc sống xa hoa lãng phí về đêm bây giờ mới chính thức bắt đầu.

Tề Bắc dẫn Hỏa Liệt, Thiết Đầu, Kim Cương, Huyễn Ảnh chạy thẳng tới Túy Nguyệt Lâu. Trải qua bao nhiêu vất vả cay đắng mới mang cái mạng nhỏ từ Vong Linh sơn mạnh đi ra, trở thành thiếu gia con nhà quyền quý, có tiền có quyền. Nếu không thoải mái sa đọa một phen thì quả thật có lỗi với bản thân vô cùng.

Ngôi trên Ma pháp khoái đĩnh (con thuyền ma pháp), đoàn người rất nhanh được đưa đến hòn đảo nhỏ giữa hồ.

Vừa lên bến tàu, đặt chân lên chính là một hành lang được làm từ gỗ đàn hương, mùi hương nhàn nhạt tỏa ra làm cho con người cảm thấy sảng khoái tinh thần. Mà ở hai bên hành lang, lộ ra hàng dài những cánh tay, bắp đùi trắng như tuyết của các thiếu nữ, các nàng đứng thành một hàng dài dọc theo hành lang, ngọt ngào nở nụ cười, cung kính hành lễ với mỗi khách nhân tiến vào hành lang. Hỏa Liệt cùng Thiết Đầu là binh lính của Hắc Giáp quân, nhiệm vụ của bọn họ là hộ vệ chứ không phải là du ngoạn.

Đối với "trận son phấn" vẫn vi bất sở động. Kim Cương cũng chỉ là một kẻ cơ bắp, với nữ nhân không có hứng thú, chỉ có Huyễn ảnh là ngó đông ngó tây, vẻ mặt cực kỳ hưng phấn.

Đi hết hành lang, là đại sảnh rực rỡ các sắc màu xanh, đỏ vàng. Một đoàn hai mươi mấy cô gái xinh đẹp tiến lên tiếp đón.

- Khách nhân tôn kính, ta lên Lâm Đạt, là quản sự nơi này, không biết thiếu gia ngài dự tính thưởng ngoạn những gì a?

Ánh mắt của Lâm Đạt quả thực sác bén, liếc một cái nhận ra thân phận của Tề Bắc không bình thường, mấy người đi chung còn lại chỉ là tùy tùng, cho nên ánh mắt của nàng thủy chung vẫn dừng trên người của hắn.

- Bích Thủy lâu còn phòng trống không?

Tề Bắc cất tiếng hỏi, lúc trước hắn đã đến đây mấy lần. Nhưng khi đó tuổi hắn còn nhỏ, từ khi hắn ở Vong Linh Sơn tới nay, cũng đã cao lớn lên rất nhiều, thân thể cũng không còn vẻ suy nhược nữa. Đường nét nhu hòa bởi vì giết chóc mà mang theo vài phần nghiêm nghị, lại không lu mờ khí thế hào hùng, nếu không phải là người thân quen, đều không dễ nhận ra hắn. Vì vậy, Lâm Đạt cũng chỉ cảm thấy có chút quen mắt, hoàn toàn không nhìn nhận ra thân phận của hắn.

Lâm Đạt vừa nghe Tề Bắc nói ra Bích Thủy lâu, liền biết ngay Tề Bắc là khách quen, hơn nữa thân phận không hề bình thường.

Bích Thủy lâu chính là một trong ba lầu xa xỉ nhất của Túy Nguyệt Viên, người nào vào nơi này mà không phải là đệ nhất quý tộc?

- Còn trống, để ta dẫn các vị quan khách tới đó.

Giọng nói của Lâm Đạt càng thêm cung kính, trong đầu gia tăng vận chuyển cực nhanh với mong muốn tìm ra lai lịch của Tề Bắc. Là khách quen, hơn nữa lại là thân phận không hề tầm thường... Nhưng nhớ mãi không ra, đây tuyệt đối là nàng đã không tròn bổn phận.

- Chậm đã!

Đúng lúc ấy thì một âm thanh ngạo mạn vang lên.

Quay lại chỉ nhìn thấy một thanh niên mạp khoác lên người ma bào hoa lệ vừa nhìn đã biết là quý tộc, dẫn đầu một đám người cả nam lẫn nữ đi tới. Ánh mắt liếc nhìn Tề Bắc một cái sau đó hướng tới Lâm Đạt ngạo nghễ nói:

- Lâm Đạt, ta muốn Bích Thủy lâu.

- Thì ra là Phúc Khắc Tư Thiếu gia đại giá quang lâm, chẳng qua là vị thiếu gia này vừa mới chọn Bích Thủy lâu rồi, ngài xem có nên chọn một nơi khác không?

Vẻ mặt Lâm Đạt mỉm cười, cung kinh nói. Đây là Phúc Khắc Tư Thiếu gia, trưởng tôn của Phúc khắc gia tộc

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!