Vô Thượng Long Ấn
Tác Giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch
Dịch: taotitoe
Biên: tuanff10
Nhóm dịch: Nòng Nọc
Nguồn: 4vn. eu
- Mọi người nghĩ như thế nào?
Vốn là Hãn Mạc Tư Đại Đế muốn tự mình đến nghênh đón Tề Bắc trở về đây, bày ra ân sủng đối vớiNặc Đức gia tộc và cảm tạ Tề Bắc lúc trước đã cứu Minh Nguyệt công chúa, hiện tại Nặc Đức Kha Đế vừa nói như thế, hiểu rõ lão nói thế không có ý kiến gì, nhưng những người khác lại chắc gì đã nghĩ thế? Sự tức giận trong đôi mắt Hãn Mạc Tư mới vừa hiện lên liền tiêu tán.
Lúc này, ở cuối quan đạo xuất hiện một dải màu đen. Giống như lúc mây đen trước lúc mưa to, làm người ta cảm cảm bị đè ném vô cùng. Dải màu đen đó càng ngày càng lớn, đã có thể thấy đường viền rõ ràng hơn một chút, mặt đất xuất hiện chấn động có tiết tấu.
- Hắc giáp quân, không hổ là Kim Diệp đệ nhất quân, thiên quân vạn mã chạy cũng có lên tiết tấu thật nhịp nhàng, đại quân vừa đến làm ta đã hô hấp cũng khó khăn.
- Đúng vậy a, tim của ta cũng như muốn nhảy ra cổ họng, toàn thân đang phát run a
- Nặc Đức gia tộc có Hắc giáp quân là có thể bảo vệ vị trí đệ nhất gia tộc ở Diệp hoàng triều rồi.
Bình dân vây xem quang đó hưng phấn thảo luận nhiệt liệt, Hắc giáp quân mang cho Kim Diệp hoàng triều quá nhiều vinh quang, trong lòng bọn họ thì Hắc giáp quân chính là trụ cột của hoàng triều, Hắc giáp quân không ngã, Kim Diệp hoàng triều cũng sẽ không ngã.
Cuối cùng, cũng thấy Hắc giáp quân cưỡi những chiến mã màu đen đã chạy như bay tới trước cửa Thành nam cách ngàn thước giống như sóng triều màu đen có thể phá hủy hết thảy. Bình dân vây xem sắc mặt xám lại, lá gan cũng hoe lại, xụi trên mặt đất, sát khí của Hắc giáp quân thật sự quá nồng đậm.
Hắc giáp quân ở trước cửa Nam Thành, nhất tề thúc mạnh ngựa giống như trong nháy mắt sóng biển ào xuống, vó ngựa đồng loạt dẫm xuống đất làm trái tim của mọi người giống như bị vó ngựa hung hăng dẫm một bước như muốn nổ tung ra .
Lúc này Hắc giáp quân đều nhịp nhàng tách ra hai bên, Nặc Đức Hoài An cưỡi Liệt Địa Hổ từ giữa đi lên, theo sau có hai thân binh đi thẳng tới cửa Nam Thành. Dựa theo quy định, trừ phi là chịu trách nhiệm phòng ngự Hoàng đô, nếu không nhiệm quân đội không được bước vào Hoàng thành một bước, người nào vi phạm sẽ bị xem như tạo phản.
- Mạt tướng Nặc Đức Hoài An tham kiến bệ hạ.
Nặc Đức Hoài An dừng ở dưới thành tường từ trên người Liệt Địa Hổ nhảy xuống, khom lưng hành lễ vẻ mặt có chút lúng túng. nguồn
- Miễn lễ, tiểu gia hỏa Nặc Đức Tề Bắc kia đâu?
Hãn Mạc Tư ở trên tường thành cao nhìn xuống nói.
-Bẩm bệ hạ, Tề Bắc... Tề Bắc thân thể của hắn có chút khó chịu, hôm qua đã dừng ở tại Phồn Tinh thành nghỉ ngơi.
Nặc Đức Hoài An nói.
Phồn Tinh thành cách Hoàng thành không quá nửa ngày lộ trình, đó là một trong năm thành bảo vệ xung quanh Hoàng thành. Dĩ nhiên, Phồn Tinh thành còn có một danh tiếng khác là Ôn Nhu Hương bởi vì nó là Thánh Địa vui đùa ăn uống chơi gái đánh cuộc nổi danh nhất Kim Diệp hoàng triều. Phồn Tinh thành có kỹ viện, sòng bạc lên tới mấy trăm nhà, nơi này lưu hành hầu hết các cách giải trí trên thế giới, chỉ cần trên người của ngươi có đầy đủ kim tệ tuyệt đối sẽ yêu nơi này.
- Hỗn trướng! Nặc Đức Hoài An ngươi không cần vào thành, lập tức đi đem tiểu tử thúi kia trói lại cho ta.
Khi thấy sắc mặt Hãn Mạc Tư Đại Đế trở nên âm trầm, Nặc Đức Lôi Mông tiến lên quát to.
- Vâng, phụ thân. Bệ hạ mạt tướng cáo lui.
Nặc Đức Hoài An vừa tới cửa Hoàng thành lại phải dẫn Hắc giáp quân đi vòng lại Phồn Tinh thành.
- Bệ hạ, khuyển tử thật sự là bất hảo không thể chịu nổi, thần nhất định sẽ hảo hảo quản giáo nó.
Nặc Đức Lôi Mông vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói.
- Hà hà, người trẻ tuổi ở Vong Linh Sơn chín tháng vẫn còn sống thì phải vui mừng chứ a! Vui mừng a.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!