Chương 15: Hắc ám ma pháp

Vô Thượng Long Ấn

Tác Giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch

Dịch: Hero Keyboard

Biên: tuanff10

Nhóm dịch: Nòng Nọc

Nguồn: 4vn. eu

Hít thở không khí trong lành, cảm thụ được sinh cơ chung quanh, nhìn lên bầu trời đầy sao, lúc này Tề Bắc mới có được cái cảm giác trọng sinh. Vong Linh sơn mạch đó là chính là Địa Ngục nhân gian.

Trong đại trướng Tề Bắc ngồi bên cạnh lều của đại ca Nặc Đức Hoài An, hắn ngồi xếp bằng ở trong trướng tu luyện Thần Long quyết. Tề Bắc tu luyện Thần Long quyết chẳng khác nào tu luyện Cuồng Long Đấu Khí quyết. Có lẽ là bởi vì trong Cuồng Long Đấu Khí quyết có một tia Long ý. Nội lực vận chuyển đồng thời liền có thể nhanh chóng hấp thu năng lượng đấu khí trong không khí rồi tích tụ vào trong đan điền.

Nửa đêm, Tề Bắc mở mắt thì trong đầu đột nhiên hiện ra tuyệt mỹ nụ cười của Yêu Nhiêu kia. Hắn có chút nhớ nhung nàng.

- Yêu tinh, rồi sẽ có một ngày ngươi cam tâm tình nguyện làm nữ nhân của Tề Bắc ta.

Tề Bắc thầm nhủ trong lòng, bên tai tựa hồ vừa nghe được tiếng cười duyên câu hồn đoạt phách của nàng.

Lỗ tai Tề Bắc giật giật, tiếng cười duyên kia của Yêu Nhiêu đã đi xa. Nhưng hắn lại nghe được tiếng rên rỉ bị đè nén từ trong trướng đại ca truyền đến. Nói cho cùng thì đại ca hắn cũng là tên lưu manh. Hắn cũng không thể nào biết hai người kia đang làm gì. Nghe nghe tiếng nói của đại ca bên đó vong lại, Tề Bắc tính toán phong bế giác quan thứ sáu lại, đem tâm tình để vào vào tu luyện.

Nhưng là đang lúc này, trường kiếm màu đen mà Tề Bắc cắm ở trước mặt đột nhiên lần nữa lại rung nhẹ lên một cái. Thanh trường kiếm này là binh khí ban đầu bị phong ấn dưới đáy của Huyết Hà cổ ma pháp trận. Hắn tự nhiên biết thanh kiếm này tuyệt không phải thường vật, tuy vậy trước nay nó lại không có bất kỳ phản ứng gì. Nhưng hôm nay nó đã liên tục hai lần xuất hiện phản ứng rồi.

Tề Bắc nắm lấy chuôi kiếm, trong đầu đột nhiên xuất hiện một cái hình ảnh kỳ lạ. Bên trái hắn mười thước có một thân ảnh mông lung đang tung ra một cái ma pháp.

- Cửu U đinh Hồn Thuật.

Không khỏi rung động, trong đầu Tề Bắc xuất hiện một đoạn tin tức như vậy. Đó là một Hắc Ám ma pháp, mỗi lần thi triển ma thuật là một lần âm thầm lặng lẻ gieo xuống một cây Hắc Ám hồn đinh trong linh hồn người thụ thuật. Cho tới khi gieo xuống đến Hắc Ám hồn đinh thứ chín thì người thụ thật đã hoàn toàn chịu khống chế của thuật giả. Người bị khống chế biểu hiện không khác biệt với người thường, đồng thời cũng không thể biết bản thân mình bị khống chế.

Không có phương pháp phá giải ma thuật này một cách hoàn toàn, chỉ có thể đem thi thuật giả giết chết, Nếu ma pháp này hoan thành thì dù có có đem thi thuật giả giết chết thì người thụ thuật cũng sẽ táng mệnh theo.

Bên trái đó là đại trướng của đại ca Nặc Đức Hoài An, hắn hiện tại đang cùng Thụy Tuyết công chúa ấy ấy. Chẳng lẽ có người ở đó tung ra Hắc Ám ma pháp ác độc Cửu U đinh Hồn Thuật? Tề Bắc đang nhớ lại thị nữ có ánh mắt âm lãnh bên cạnh Thụy Tuyết công chúa, cùng với ánh mắt âm lãnh đó là khí tức hắc ám ba động. Đáp án đã hiện lên rất rõ ràng. Chẳng qua là, thanh kiếm nầy tại sao lại có công năng này? Tựa hồ nó có thể cảm giác hết thảy năng lượng Hắc Ám ba động bên cạnh.

Thậm chí có thể phân biệt ra từng loại ma pháp được thi triển, cùng với chú ngữ và phương pháp phá giải loại ma pháp này.

Đây quả thực là thần khí sao!

Đúng rồi, ma pháp trận cổ kia sở dĩ có thể khởi động là bởi vì từ sách cổ màu đen lấy được trên người Vong Linh Ma Pháp Sư, nó tựa hồ chính là chìa khóa mở ra ma pháp trận cổ kia. Chẳng qua là hắn cũng không biết bằng cách nào mà cuốn sách cổ màu đen này vọt tới được bên trong Huyết Hà.

Tề Bắc trầm tư một chút rồi cũng không có suy nghĩ nữa. Hiện tại cứu đại ca quan trọng hơn, cũng không biết hiện tại bên trong hắn có bao nhiêu cái Hắc Ám hồn đinh rồi. Nhưng nếu nữ nhân kia còn đang thi thuật thì chứng minh nhiều lắm là là tám cái Hắc Ám hồn đinh. (DG: Tại sao lại là tám cái?? Chẳng nhẽ cái thứ chín thì không cần thi thuật mà tự mọc ra ??)(Biên:

dốt thế, 9 cái rồi thì còn thi thuật làm gì nữa, xong rồi còn đâu, còn thi thuật thì cùng lắm là đang làm cái thứ 9 thôi)

Tề Bắc đi tới phía trước đại trướng của Nặc Đức Hoài An. Con ngươi đảo một vòng, đột nhiên cả người như đạn pháo bắn vào người.

- Ôi, đại ca, ngươi...

Tề Bắc mặt xám mày tro bò dậy, vừa ngẩng đầu lên liền há to mồm đứng ngay tại chỗ.

Nặc Đức Hoài An theo bản năng một tay nắm lên đại đao bên cạnh, một tay cầm áo bào phủ lên thân thể Thụy Tuyết công chúa. Vừa nhìn Tề Bắc không khỏi sửng sốt một chút.

- Đại ca, ta thật là không thấy cái gì hết. Các ngươi tiếp tục, tiếp tục ha.

Tề Bắc phủi bụi trên người, nhanh chóng xoay người. Hắn đi sát bên người thị nữ đứng cách đó không xa. Mà đúng lúc này, thanh trường kiếm màu đem mà Tề Bắc giấu trong tay áo đột nhiên bùng lên ra một đoàn kim quang, hướng thị nữ này đâm tới.

Công kích bất ngờ như vậy thì rất nhiều người cũng khó khăn không kịp phản ứng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!