Vô Thượng Long Ấn
Tác Giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch
Dịch: Cậu út
Biên: Cường Thuần Khiết
Nhóm dịch: Nòng Nọc
Nguồn: . eu
Bộ tộc Bỉ Mông đúng là phiền toái, Thẩm Phán Ky Sĩ của Quang Minh thần điện đã đến tận cửa, mới tìm ra được mấy vị tướng bí mật về trận doanh Hắc Ám.
Vì vậy mà đại quân trăm vạn của bộ tộc Bỉ Mông đành lui binh, bỏ qua việc cướp đoạt thảo nguyên Phỉ Thúy.
Bởi vì lúc này Thẩm Phán kỵ sĩ còn muốn tra xét kỹ càng mọi việc, bắt hết dư đảng U Minh, cho nên cuộc chiến này không cách nào tiếp tục đánh.
Tam hoàng tử Khốc Tây của Bỉ Mông cực kỳ tức giận, chém đầu Lạp Bố tại chỗ. Còn về những tướng lĩnh biến chất kia đều bị Thẩm Phán kỵ sĩ khống chế. Chính bọn chúng đã lặng lẽ hạ Hắc Ám ma dược cho đại quân, khiến bọn họ trở nên điên cuồng hũng hãn không sợ chết.
Bộ tộc Độc Giác Tê dành được quyền khống chế thảo nguyên Phỉ Thúy, nhưng cũng không có tiếp tục hạ năm thành của Thiết Bối Thú Nhân, mà phái người đến đàm phán, chắc là muốn cùng kết đồng minh với Kim Cương.
Dưới ý chỉ của Tề Bắc, Kim Cương từ chối kết đồng minh, bởi vì lúc nãy đã có rất nhiều bộ tộc Thú Nhân tới tìm họ nương tựa.
Kim Cương tiếp tục dẫn quân đánh hạ mấy chục thành thị của Thú Nhân, trong thời gian ngắn đã gom được mấy chục vạn đại quân Thú Nhân. Mà theo số lượng các tộc Thú Nhân tới tìm hắn để nương tựa ngày càng tăng, thực lực của hắn lại tiếp tục tăng lên.
Đại quân Thú Nhân bởi vì có Thẩm Phán kỵ sĩ gia nhập điều tra về chuyện Hắc Ám trận doanh cho nên tạm thời bình tĩnh lại. Lúc này, Thú Nhân tộc trở thành thế chân vạc, chiến sự dần lắng.
Trong thời gian ngắn sẽ không có chiến đấu quy mô lớn xảy ra, nhưng chiến tranh quy mô nhỏ chắc chắn vẫn sẽ có.
Tề Bắc nhờ bất ngờ tham gia nội chiến của Thú Nhân mà bất ngờ thuận lợi hoàn thành mục đích, để Thần Long quân không bị tổn thương quá nặng nhưng vẫn được chiến tranh tôi luyện, làm hắn rất hài lòng.
- Thiếu gia, người muốn đi...
Kim Cương tìm đến Tề Bắc, ồm ồm hỏi.
- Đúng, cần phải đi, sẽ rất nhanh, rời khỏi Tây Thành đã ba tháng rồi, cũng đến lúc phải trở về rồi.
Tề Bắc liền nói.
Kim Cương có chút lúng túng, trải qua một thời gian đi theo Tề Bắc, nhờ có Tề Bắc chữa trị mà sau khi cuồng hóa hắn không còn bị mất đi lý trí nữa, cũng chính Tề Bắc đã trợ giúp hắn giành được căn cơ bây giờ. Lúc này hắn phải tự lập một mình rồi, cho nên trong lòng có chút lo lắng.
Tề Bắc đấm vài cái lên bộ ngực rắn chắc của Kim Cương, nói :
- Kim Cương, đã đến lúc ngươi phải học tự mình lo liệu một phương. Mấy ngày qua ngươi đã làm rất khá, lúc này chỉ cần từ từ tiêu hóa những địa bàn và quân đội đã chiếm được, đem chúng thành thực lực chân chính của mình.
Bất ngờ Kim Cương quỳ xuống, nói :
- Thiếu gia, bất kể tương lai sau này như thế nào đi nữa, Kim Cương vẫn viễn vẫn là tùy tùng của người.
Tề Bắc liền khoác vai Kim Cương, nói :
- Vì vây mà ngươi cần phải trở nên cường đại, bản thiếu gia không muốn có tùy tùng yếu đuối đâu.
- Vâng, thiếu gia yên tâm, Kim Cương nhất định sẽ không để người phải thất vọng.
Kim Cương liền kiên định nói.
Tề Bắc cười lớn gật đầu, gọi :
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!