Vô Thượng Long Ấn
Tác Giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch
Dịch: Bích Ngọc Long
Biên: Cường Thuần Khiết
Nhóm dịch: Nòng Nọc
Nguồn: . eu
Cuồng Phong Ma Nữ không dám tin nhìn vào ngực mình. Cảm nhận được hàn khí từ thanh Bạch Ngọc Kiếm truyền đến, cơ thể bên trong cũng dần đóng băng lại.
Một lúc sau cả người nàng được bao bọc bởi một lớp băng cứng, như tượng đá vậy.
Thân ảnh Lãnh Tùy Phong xuất hiện rút thanh Bạch Ngọc Kiếm ra, tượng đá Cuồng Phong Ma Nữ không còn điểm tựa ngã xuống.
"Ầm!"
Tượng đá Cuồng Phong Ma Nữ đổ trước mặt Tề Bắc. Bọn cướp thấy thấy thủ lĩnh lăn quay ra chết, tinh thần liền nhũn ra, cuống quít bỏ chạy ra bốn phía.
Đúng lúc này, Tề Bắc cảm giác có cơn gió thổi qua. Có chút quỷ di, trong lòng có chút bất an.
Đột nhiên Tề Bắc cảm thấy có gì đó không đúng, lại nhìn tượng đá Cuồng Phong Ma Nữ ở trước mặt. Liền lấy thanh trường kiếm đen nhánh của mình hất ngược tượng đá lên trên.
Tướng đá vẫn còn nguyên hình, nhưng lại thấy bên trong hai tay của nàng đã biến mất.
Tề Bắc liền dùng kiếm nhẹ nhàng phát ra một đạo kiếm khí đánh về phía tượng đá, nhất thời tượng đá cứng xuất hiện một vết nứt, rồi nhanh chóng tỏa ra như mạng nhện, sau đó vỡ tan ra.
Nhưng đập vào mắt mọi người chỉ còn một lớp mỏng quần áo bên ngoài, còn cơ thể của Cuồng Phong Ma Nữ cũng biết mất vô ảnh vô tung một cách quỷ dị.
Lúc này Lãnh Tùy Phong cúi người xuống kiểm tra, trong mắt hiện ra một tia kinh ngạc.
Thập Tam cũng dùng kiếm kiểm tra mặt của Cuồng Phong Ma Nữ, chỉ thấy một lớp mặt nạ mòng và tóc giả còn lại.
- Chủ nhân, nàng chạy trốn mất rồi.
Thập Tam trầm giọng nói.
Độn thổ? Nhưng độn thổ vẫn lưu lại quần áo, mặt nạ. Quan trọng hơn là trước đó nàng bị một kiếm của Lãnh Tùy Phong đâm vào tim, nhưng nàng vẫn chạy trốn được. Xem ra Cuồng Phong Ma Nữ cũng không phải loại tầm thường.
Lúc này Tề Bắc lại phát hiện trên lớp xiêm y của Cuồng Phong Ma Nữ xuất hiện một chiếc hộp tinh sảo.
Hắn liền đưa tay cầm chiếc rương nhỏ này lên, nhẹ nhàng ấn vào ổ khóa. Chiếc hộp liền được mở ra.
Con ngươi của Tề Bắc nhất thời co rút lại, ở bên trong rương hiển nhiên là một đoạn xương ngón tay của con người bị đốt cháy. Nhìn không có gì đặc biệt, nhưng tại sao lại được đặt ở trong chiếc rương tinh sảo như vậy?
Đúng lúc này, Tiểu Cửu đem Dịch Thập Bát cùng 500 binh sĩ Thần Long quân đoàn cứu ra ngoài, trong đó còn có hai người bị tra tấn như tàn tật. May mắn là không ai nguy hiểm tới tính mạng
- Thủ hạ Dịch Thập Bát phụ lòng chủ nhân rồi. Xin chủ nhân trách phạt.
Dịch Thập Tam xấu hổ quỳ xuống trước mặt Tề Bắc. 500 thủ hạ trong tay hắn bị bắt, Hắn là doanh trưởng, hiển nhiên nên chịu tất cả trách nhiệm.
- Ta tại sao phải trừng phạt các ngươi? Các ngươi đối mặt binh lực gấp mấy lần, cộng thêm mấy tên Vương Phẩm chiến sỹ, cường ngạnh tương đương chịu chết. Nhưng các người bị bắt sau thà chết cũng không khuất phục, không để lộ thân phận, dẫn tới quân chủ lực bị ảnh hưởng. Việc các ngươi làm không hề bôi nhọ Thần Long quân đoàn.
Tề Bắc lớn tiếng nói, làm cho 500 binh sỹ càng thêm tự hào, ưỡn ngực đứng thẳng hơn.
Bị bắt làm tù binh vốn là chuyện sỉ nhục.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!