Vô Thượng Long Ấn
Tác Giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch
Dịch: BM. KimDung
Biên: tuanff10
Nhóm dịch: Nòng Nọc
Nguồn: 4vn. eu
Nặc Đức Hoài An nhìn về phía năm người Hắc Giáp quân còn sống.
- Thống lĩnh!
Năm người nhất tề giơ đao hành lễ. nguồn
- Tín hiệu cầu cứu là sao, vừa rồi xảy ra chuyện gì à? Các ngươi làm sao tìm được đệ đệ của ta vậy?
Hoài An ở trước mặt binh sĩ luôn có một tư thái uy nghiêm không thể kháng lại.
- Hồi bẩm thống lĩnh, chúng tôi trong lúc tìm ngũ thiếu gia ở Vong Linh sơn bị bọn vong linh vây công, là ngũ thiếu gia cứu chúng tôi.
Đội trưởng trả lời, hắn gọi là ngũ thiếu gia vì Tề Bắc là người cháu thứ năm.
Hoài An sửng sốt, Tề Bắc cứu bọn họ? Hắn nhìn về phía Tề Bắc.
- Ta cũng nhờ tín hiệu mà chạy tới, nhưng vẫn chậm một bước, năm huynh đệ là vì tìm ta mà chết, ta suốt đời sẽ không quên!
Tề Bắc buồn rầu nói.
- Hảo tiểu tử, đỡ ta một quyền!
Nặc Đức Hoài An nghe xong thì hét một tiếng, một quyền như sấm sét đánh vào ngực Tề Bắc. Quyền phong phá không mà tới, tiếng gió rít nghe rợn người. Tề Bắc không nhúc nhích, đấm trả một quyền, lấy cứng đối cứng. truyện từ
"Bịch" một tiếng, thân hình hai người cùng loạng choạng.
- Đại ca, người cũng quá coi thường ta đi, tiểu đệ cũng không phải quả chuối ngày xưa nữa (DG: so sánh với quả chuối có lẽ vì quả chuối khá mềm, đè chút là nhũn ra), cứ việc thoải mái tới đây!
Tề Bắc nhếch miệng, một quyền của đại ca hắn vừa rồi hoàn toàn là ngoại công đơn thuần, không sử dụng đấu khí.
- Ha hả, hảo, xú tiểu tử, đến lúc đó đừng khóc lóc xin tha!
Nặc Đức Hoài An cười to, hắn nghĩ ra Tề Bắc có thể sống sót trong Vong Linh Sơn qua suốt mấy tháng thì chắc chắn là thu được kỳ ngộ. Nặc Đức Hoài An rút đại đao sau lưng ra, cây đao này thân đen nhánh, lưỡi đao lập lòe u quang màu lục bích, đấu khí dập dờn, quanh thanh đao mơ hồ có tiếng gầm gừ như hổ gầm. Đấu khí pháp quyết mà Hoài An sử dụng chính là Phong Ma Hổ Lệ Quyết, đấu khí pháp quyết vương phẩm.
Mà trường kiếm trong tay Tề Bắc là một thanh kiếm đen tuyền toàn bộ, kiếm quang màu vàng lúc ẩn lúc hiệm, quanh thân lại mơ hồ có tiếng long ngâm.
- Đại ca, cẩn thận đó!
Tề Bắc khẽ hô một tiếng, trường kiếm đâm về trước. Đấu khí màu vàng ngưng tụ lại mũi kiếm, như một tia chớp đâm thẳng về phía Nặc Đức Hoài An.
- Khá lắm!
Nặc Đức Hoài An cười dài một tiếng, đấu khí hóa thành một đầu hổ, hướng về phía Tề Bắc mà ngoạm. Chỉ là Nặc Đức Hoài An vừa đánh ra đòn này thì trong lòng run lên, thân thể đột nhiên hạ thấp. Mũi kiếm Tề Bắc đã đâm sát trên lưng Hoài An, đấu khí màu vàng hóa thành hình rồng uốn lượn mà tới.
- Hảo tiểu tử!
Nặc Đức Hoài An thiếu chút nữa bị ám toán, biết Tề Bắc thực lực hiện tại cho dù chưa chắc đã bằng hắn nhưng chắc chắn không kém bao nhiêu, không thể nào nương tay nữa. Thân ảnh hai huynh đệ như hai luồng gió lần lượt xuất chiêu, hai đấu khí một vàng một đen công kích vào nhau khiến đất đá vang vỡ tung tóe, hổ khiếu long ngâm rung chuyển cả đất trời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!