Vô Thượng Long Ấn
Tác Giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch
Dịch: BM. KimDung
Biên: tuanff10
Nhóm dịch: Nòng Nọc
Nguồn: 4vn. eu
Năm tên Hắc Giáp quân vẻ mặt nghiêm túc, đứng thành một hàng, tay trái đặt ngang ngực thể hiện lòng tôn kính tới những người đồng đội đã chết.
Sau đó đại hán đội trưởng bước lên, phóng Liệt Diễm đấu khí đem những hài cốt này thiêu thành tro, sau đó lấy túi đựng lại.
Lúc này đội trưởng nghi hoặc đánh giá Tề Bắc, càng nhìn càng thấy giống đệ đệ thống lĩnh.
- Chẳng hay…
Đại hán vừa muốn mở miệng thì từ xa truyền đến một tiếng hổ gầm cắt đứt lời hắn.
- Là thống lĩnh tới!
Đám Hắc Giáp quân mặt lộ vẻ kích động, tiếng hổ gầm này là của con ma sủng Liệt Địa Hổ của thống lĩnh.
Liệt Địa Hổ, ma thú cấp chín xếp hạng thứ năm, nhận thức chủ nhân từ nhỏ, có đồng thời hai thuộc tính địa và phong, sức mạnh rất lớn mà tốc độ cũng như gió, là một ma sủng chiến đấu rất hiếm có.
Tề Bắc cũng nhận ra đại ca Nặc Đức Hoài An của hắn đang đi tới, Liệt Địa Hổ là lễ vật khi y được mười tuổi trở thành chiến sĩ sơ cấp, đối với hắn cũng rất quen thuộc.
Tâm tư Tề Bắc có chút phức tạp, thân thể thì vẫn vậy như linh hồn thì đã tráo đổi, hắn làm sao để dễ dàng tiếp nhận thân phận của thân thể này đây?
Hắn vuốt nhẹ lên chiếc nhẫn cổ ở ngón giữa bàn tay trái, đây là nhẫn của Nặc Đức gia tộc thuộc Kim Diệp hoàng triều, phàm là đệ tử dòng chính của Nặc Đức gia tộc thì đều có một cái tượng trưng cho địa vị thân phận.
Tây Mông (Simon) là con của tộc trưởng gia tộc Nặc Đức (Nordisk) hiện tại. Gia tộc này từng đi theo hoàng đế Kim Diệp Đại Đế lập ra Kim Diệp hoàng triều, nam chinh bắc chiến, là đệ nhất khai quốc công thần, quyền uy ngập trời.
Tám trăm năm trôi qua, Kim Diệp hoàng triều đã trải qua mười vị hoàng đế, rất nhiều gia tộc khai quốc đã suy tàn, nhưng Nặc Đức vẫn vinh quang như vậy, địa vị đệ nhất gia tộc luôn vững như bàn thạch. truyện từ
Rất nhiều dân chúng cho rằng đó là vì Nặc Đức gia tộc thân thuộc với vua, nhưng nguyên nhân thực sự là do Nặc Đức gia tộc đang nắm giữ một phần ba binh quyền của hoàng triều.
Về phần thân với vua, bề ngoài thì đúng như vậy, nhưng chỉ cần là người có chút quyền lực thì ai cũng biết đây là câu chuyện hài vĩ đại. Thử nghĩ nếu ngươi là hoàng đế nhưng thần tử của người nắm một phần ba quân đội của ngươi thì ngươi có thể an tâm sao?
Bất quá Nặc Đức gia tộc dù nội đấu không ngừng nhưng nói tới lợi ích chung thì lại hết sức đoàn kết, hơn nữa mỗi một đời cũng sẽ xuất hiện một thiên tài, vì thế địa vị Nặc Đức gia tộc tám trăm năm qua chưa từng bị lung lay.
Nặc Đức Tề Băc là cháu thứ năm của Nặc Đức Kha Đế
- gia chủ của gia tộc.
Nặc Đức gia tộc thiên tài lớp lớp xuất hiện, mà phế vật cũng hàng hàng xuất thế.
Bất hạnh thay Tề Bắc chính là đại diện cho hàng ngũ phế vật, khí hắn ra đời mẫu thân hắn bị khó đẻ nên thân thể gầếu, không cách nào luyện võ, mà qua năm tuổi lúc kiểm tra thiên phú thì hắn cũng không có cảm ứng với nguyên tố tự nhiên nào, như vậy con đường Ma Pháp Sư cũng chấm dứt. Lại thêm tính cách hắn hồn nhiên vô tư, suốt ngày nghịch ngợm giống như một đứa trẻ trong hình hài người lớn vậy.
Bất quá thân phận của hắn vẫn còn đó, cộng thêm vị ca ca rất cưng chiều, vinh hoa phú quý cả đời là chuyện không phải nghĩ.
Mà sở dĩ Tề Bắc ở chỗ này là vì có chuyện xảy ra.
Tám tháng trước, Tề Bắc tới hoàng cung theo đuổi Minh Nguyệt công chúa, mặc dù nàng đối với hắn thường ngày vẫn rất ôn hòa, nhưng cũng không quá thân thiết, mà Tề Bắc lại cứ lại tới quấy nàng.
Lúc đó một Vong Linh Ma Pháp Sư ẩn bên trong hoàng cung đã xông tới bắt lấy Minh Nguyệt, nhưng hắn quên mình che chắn nàng để rồi mình bị bắt đi còn nàng được lính trợ cứu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!