Vô Thượng Long Ấn
Tác Giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch
Dịch: BM. KimDung
Biên: tuanff10
Nhóm dịch: Nòng Nọc
Nguồn: 4vn. eu
3
Vô số vong linh bao vây xung quanh tiểu đội Hắc Giáp quân, những hốc mắt khô lâu lóe lên kỳ dị, những cương thi thịt da bầy nhầy không ngừng kích thích thần kinh họ.
- Giết!
Đội trưởng hét lớn, hai cánh tay cơ bắp nâng thanh đại đại chém tới, một đạo lãnh mang chém cương thi trước mặt ra hai nửa.
- Giết! Giết! Giết!
Chín Hắc Giáp binh còn lại rống to, nhào về phía trước điên cuồng chém giết vong linh.
Xương cốt khô lâu cùng thịt da cương thi bắn tung tóe trên người những Hắc Giáp binh.
Cho dù là binh lính trang bị võ trang đầy đủ nhưng mặt và bàn tay của họ vẫn để lộ, bị những thứ kịch độc này dính vào thì da thịt ai nấy đều bong tróc thối rữa hết.
Nhưng trong số họ, không một ai rên dù chỉ một tiếng, đau đớn đối với họ chính là động lực để chém giết.
Chẳng qua dù sao cũng là con người, đánh lâu cũng mệt, mà mệt thì sẽ có sơ hở.
Lúc này một Hắc Giáp binh xuất đao chậm một nhịp, cánh tay bị một con cương thi chộp lấy.
Binh lính này hét thảm một tiếng, cánh tay bị giật đứt khỏi cơ thể, nhưng hắn không ngã xuống, ngược lại đạp mạnh một cú nát bấy đầu con cương thi, sau đó bị một con khô lâu gần đó đâm vào lông ngực hắn, hắn dùng cánh tay còn lại cầm đao đâm thẳng vào hốc mắt nó.
Hồng quang trong mắt khô lâu mất đi, nhưng trước đó nó cũng đã kịp xé rách ngực người binh lính.
- Tiểu Phi!
Chín gã Hắc giáp còn lại thét lớn.
- Tất cả mọi người xông lên, cùng bọn chó hoang này liều mạng!
Đại hán đội trưởng hét lên giận dữ, hắn biết tiểu Phi vốn có thể tiến vào vòng bảo vệ để tránh đòn, nhưng tiểu Phi không làm vậy vì gã không muốn làm liên lụy tới cả đội. Hiện tại bị bọn vong linh này bao vây, e rằng họ đã không còn đường về, chỉ còn cách đợi viện quân cách đó hơn năm mươi dặm.
- Chết đi!
Thiết Đầu một đao bổ vào cổ cương thi, nhưng con cương thi này cổ cứng vô cùng, lưỡi đao găm được một nửa thì không sao chém rụng được. Cương thi này có cái trán màu xanh, là một vong linh trung cấp, cổ họng ô ô vài tiếng, một đôi thiết trảo nhanh như chớp xuyên thẳng vào tim Thiết Đầu. Con ngươi Thiết Đầu co rút lại, nhưng hắn không thể và cũng không muốn lui vì đội ngũ không thể bị hổng.
Mà lúc này một binh lính cạnh Thiết Đầu vọt lên chắn cho hắn, cùng lúc đó móng vuốt cương thi đâm vào tim gã, còn gã cũng đấm mạnh một quyền vào sống đao đang ghim trên cổ con cương thi. Cương thi kêu gào lăn xuống đất, kéo theo người lính cùng ngã xuống.
- Man Tử a…
Thiết Đầu hoàn toàn hóa điên, không thèm nhìn một cụ khô lâu đang chém tới, một tay đập nát luôn đỉnh đầu nó. "Keng" một tiếng, mũ của Thiết Đầu bị chặt đôi, nhưng da đầu hắn không ngờ lại không bị sao chỉ lưu lại vết đỏ lờ mờ.
Thiết Đầu đang trong trạng thái không tỉnh táo, chỉ có điên cuồng chém giết.
- Thiết Đầu, mau tỉnh lại cho lão tử!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!