Chương 11: Cầu viện

Vô Thượng Long Ấn

Tác Giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch

Dịch: BM. KimDung

Biên: tuanff10

Nhóm dịch: Nòng Nọc

Nguồn: 4vn. eu

Cho tới tận trưa Tề Bắc mới tỉnh lại, ánh nắng mặt trời chiếu vào chói mắt hắn.

Hắn ngồi ngu ngơ một lúc mới tỉnh lại.

- Yêu tinh…

Tề Bắc vội quay đầu tìm kiếm bóng dáng Yêu Nhiêu, nhưng trong động ngoài hắn ra thì trống trơn, người ngọc đã sớm rời đi.

Lúc này Tề Bắc mới để ý thấy chữ viết trên vách động.

- Đi về phía nam hai ngày đường có thể ra khỏi Vong Linh sơn, ta và ngươi không còn nợ gì nhau nữa, chuyện đêm qua hãy coi như một giấc mơ đi, đừng kể lại cho ai kẻo có ngày gặp họa, nếu như chúng ta có duyên…

Văn tự tới đây thì hết, bất quá Tề Bắc cũng có thể hình dung được vẻ mặt của Yêu Nhiêu lúc đó.

Tề Bắc nở nụ cười, lẩm bẩm:

- Đã là nữ nhân của Tề Bắc ta còn muốn chạy trốn sao? Cái gì không duyên với chả có duyên chứ, anh nói có duyên vậy nhất định là có duyên, anh đã gieo vào linh hồn em Thần Long ấn ký rồi, có chạy lên trời em cũng không thoát.

Tề Bắc rất thoải mái, bắt đầu kiểm tra qua cơ thể mình.

Lúc này bên trong đan điền Tề Bắc, nội lực màu vàng đang ngưng lại, mơ hồ biế thành thành hình một con rồng.

- Thần Long đệ nhất biến, chắc là vậy rồi.

Tề Bắc sửng sốt một hồi, toàn thân tràn đầy rung động bởi kinh hãi.

Tề Bắc vận chuyển nội lực ra hai tay liềm cảm thấy đôi tay nhanh chóng bành trướng, từng mảng long lân màu hoàng kim bao phủ lên tay hắn, từng chiếc vuốt nhọn hiện ra.

Một nguồng sức mạnh khủng khiếp tràn ngập trên đôi tay hắn.

Tề Bắc hét lên một tiếng, hai móng vuốt quét một trảo vào nham thạch trong động, không ngờ lại dễ dàng như cắt đậu phụ vậy.

Sau đó hắn lại tiếp tục vung một trảo, nhất thời cả tòa núi ầm ầm rung động, có dấu hiệu sụp đổ bất cứ lúc nào bởi một trảo của hắn.

Mới hai chiêu nhưng nội lực trong người Tề Bắc đã hao đi một nửa, nói cách khác toàn bộ nội lực của hắn bây giờ còn có thể sử dụng được hai trao nữa.

Nhưng như vậy cũng đã quá kinh khủng rồi, trong thực chiến bất ngờ sử dụng Thần Long biến là đủ để lật kèo rồi.

Tề Bắc lùi ra khỏi sơn động, hắn vừa bước ra thì toàn bộ sơn động cũng sập xuống.

Tề Bắc thu hồi nội lực, hay tay lại trở về hình dạng ban đầu. Hắn lúc này có một điều trăn trở, đó là trên thế giới này liệu có nơi để hắn dừng chân không.

Tề Bắc lại xem lại cơ thể mình, phát hiện tại chính giữa đan điền xuất hiện năm luồng khí màu trắng ngà đang xoay chuyển.

- Năng lượng đấu khí, là năng lương đấu khí! Không ngờ đã ngưng tụ thành năm vòng khí, nói vậy ở thế giới này bây giờ ta cũng coi như một chiến sĩ rồi!

Tề Bắc cảm thấy vô cùng vui sướng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!