Chương 5: Là ẩu đả, không phải là đánh nhau

- Trở lại trường học a. Đường Kim lộ ra bộ dạng buồn bực:

- Trời sắp tối rồi, nếu tiếp tục không quay về trường học thì nói không chừng ở trường sẽ đóng cửa.

- Trường học sao? Cao Thăng lại chau mày, hỏi:

- Cậu là học sinh à? Không đợi Đường Kim trả lời, Cao Thăng lại nói tiếp:

- Mặc kệ cậu có phải là học sinh hay không, tóm lại mới vừa rồi cậu đã đánh người. Cậu đi theo tôi một chuyện, đem mọi chuyện nói ra rõ ràng.

Mà khoan, trước tiên cậu đợi một chút cái đã để tôi gọi xe cứu thương chở tên Vương mọi rợ này đến bệnh viện đã rồi cậu đi với tôi. Đường Kim nghĩ nghĩ, sau đó gật gật đầu

- Được rồi, hiện giờ tôi cũng không muốn trở lại trường học đây. Xe cứu thương rất nhanh, chưa đến 5" đồng hồ thì xe cứu thương đã xuất hiện, đem Vương mọi rợ mang đi và chưa đến 5" đồng hồ thì Đường Kim đã cùng với Cao Thăng đi tới sở cảnh sát thành Nam. Mới vừa bước đi vào sở cảnh sát thì trước mặt liền xuất hiện một nam nhân trung niên mặc cảnh phục, thấy được Cao Thăng thì nam nhân trung niên này tỏ ra bộ dáng hứng thú hỏi:

- Cao Thăng, cậu trở về thật đúng lúc, bên tiểu khu Hồng Tinh đã xảy ra một vụ án thánh toán giữa giang hồ với nhau. Cậu mau dẫn người đến đó xem đi.

- Tốt, sở trưởng, người học sinh này…Cao Thăng muốn giới thiệu Đường Kim một chút. Sở trưởng kia lại khoát khoát tay, nói:

- Được rồi, việc này sẽ do đích thân tôi xử lý, cậu mau mau đi di. Cao Thăng bất đắc dĩ, đành phải gật đầu rồi vội vàng rời đi. Không có biện pháp nào, ai bảo hắn chỉ là phó sở trưởng mà người ta lại là sở trưởng làm chi?

- Tiểu Lý, đưa nghi phạm đến phòng thẩm vấn, tôi sẽ đến ngay. Cao Thăng vừa mới bước đi thì Sở trưởng liền hướng nam nhân trẻ tuổi tên là tiểu Lý kêu một tiếng. Nam nhân trẻ tuổi được gọi là tiểu Lý liền lập tức đứng lên, mang theo Đường Kim đi vào một gian phòng thẩm vấn. Vị Sở trưởng kia là nói tới liền nhưng mà khi Đường Kim ở trong phòng thẩm vấn đợi khoảng 10" thì vị Sở trưởng kia mới bưng một ly trà, không nhanh không chậm đi vào phòng thẩm vấn, ngồi đối diện với Đường Kim.

- Nói đi, là phạm tội gì sao? Vị Sở trưởng kia liếc mắt nhìn về phía Đường Kim, hỏi.

- Tôi không phạm tội gì cả. Đường Kim trả lời.

- Ngụy biện. Vị Sở trưởng kia liền vỗ bàn, cao giọng nói:

- Không phạm tội lại phải đi vào nơi này sao?

- A, vậy thì ông nói tôi phạm tội gì đây? Đường Kim lại hỏi ngược.

- Cái gì? Sở trưởng nhất thời không kịp phản ứng.

- Không phạm tội lại phải đi vào nơi này sao? Đường Kim lập tức đem những lời của Sở trưởng nói trả lại.

- Được a, tiểu tử, dám nói chuyện như vậy trước mặt Trương Thiết Hổ tôi đây thì cậu là người đầu tiên. Sở trưởng giận quá hóa cười:

- Tốt, tốt lắm, hôm nay tôi sẽ ngồi ở đây hảo hảo tâm sự với cậu.

- Tôi không phải là côn đồ gì cả, tôi là một người học sinh. Đường Kim bất mãn nhìn vào Trương Thiết Hổ, giọng nói mang theo một chút không kiên nhẫn:

- Tôi tới nơi này là để ghi chép với mấy người chứ không phải để các người thẩm vấn tôi. Nếu không lấy lời khai của tôi thì tôi sẽ đi. Lúc trên đường đi thì Cao Thăng đã nói với hắn rằng hắn đến nơi này là để viết lời khai, sau đó hắn có thể rời đi. Nhưng mà không nghĩ rằng hiện tại, vị Sở trưởng Trương Thiết Hổ này lại không phải làm việc như thế, thoạt nhìn thì Trương Thiết Hổ này chính là muốn tìm hắn gây phiền toái.

- Cậu đã muốn nói ghi chép đúng không? Được, tiểu Lý chuẩn bị ghi chép. Trương Thiết Hổ cười một cách âm hiểm, nói:

- Họ và tên?

- Đường Kim, Đường trong Đường Môn, Kim trong Hoàng Kim. Đường Kim không nhanh không chậm trả lời.

- Giới tính. Trương Thiết Hổ lại hỏi.

- Là một nam nhân thuần khiết. Đường Kim ngáp một cái, hắn thật chán ghét cái loại vấn đề biết rồi mà vẫn cố hỏi này.

- Trả lời thành thật vào. Trương Thiết Hổ liền vỗ bàn, lớn tiếng quát.

- Nữ. Đôi mắt Đường Kim xoay động, lập tức thay đổi câu trả lời.

- Tiểu tử, cậu muốn đùa giỡn phải không? Trương Thiết Hổ giận dữ nhìn vào Đường Kim:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!