- Tần Thủy Dao, đang yên đang lành như thế này mà tại sao cô lại tự mắng bản thân mình thế? Vẻ mặt của Đường Kim tỏ ra ngạc nhiên, nhìn vào Tần Thủy Dao.
- Khi nào thì tôi lại tự mắng bản thân mình? Lỗ tai của cậu có vấn đề sao? Tần Thủy Dao căm giân nói.
- Cô nói ánh mắt của tôi kém, nhưng mà cô lại là vị hôn thê của tôi. Lý do của Đường Kim đúng cả mười phần:
- Nói như thế thì cô rõ ràng là tự mắng mình a.
Không đợi Tần Thủy Dao lên tiếng nói chuyện, Đường Kim lập tức làm ra một bộ dạng an ủi Tần Thủy Dao:
- Kỳ thật thì cô cũng không cần tự ti như thế, cô cũng không có kém như vậy đâu, chỉ là ánh mắt thưởng thức của tôi cao hơn người thường một chút mà thôi.
- Tầm bậy tầm bạ, cậu mới tự ti đó. Tần Thủy Dao bị những lời nói của Đường Kim làm cho tức giân, nàng không nhịn được mà nói những lời thô tục:
- Cũng là vì cảm thấy bản thân mình tự tin cho nên cậu mới chịu từ hôn với tôi. Nhìn vào Tiểu Đậu Nha ở bên cạnh thì Tần Thủy Dao nhịn không được mà hừ một tiếng:
- Cậu với nàng ta mới đúng là trời sinh một đôi. Lúc này Tiểu Đậu Nha người vô tội bỗng nhiên bị trúng đạn, nàng nhịn không được mà yếu ớt nói một câu:
- Tần Thủy Dao, bạn đừng nên hiểu lầm, mình và anh Đường Tinh chỉ là bạn học hồi cấp hai mà thôi, giữa hai người bọn mình không có quan hệ gì khác. Nhìn vào Tần Thủy Dao thì vẻ mặt của Tiểu Đậu Nha tỏ ra hâm mộ, nàng nhịn không được mà nói thêm một câu:
- Tần Thủy Dao, bạn thật sự là rất xinh đẹp a.
- Nè, Đường Kim chết bầm, cậu có nghe gì không? Ánh mắt của bạn này so với cậu thì tốt hơn nhiều đó. Nghe được Tiểu Đậu Nha khen mình xinh đẹp thì Tần Thủy Dao lập tức tiêu trừ địch ý đối với Tiểu Đậu Nha, nàng có chút đắc ý nhìn lên Đường Kim.
- Đó là do ánh mắt của Tiểu Đậu Nha quá kém. Đường Kim ngáp một cái:
- Haiz, Tiểu Đậu Nha, đi thôi, chúng ta đi ăn nào. Đường Kim xoay người muốn rời đi, Tiểu Đậu Nha hướng về phía Tần Thủy Dao rồi ngượng ngùng cười cười một cái, sau đó liền đuổi theo Đường Kim. Nhìn vào bóng lưng của Đường Kim và Tiểu Đậu Nha thì Trương Ny nhỏ giọng nói với Tần Thủy Dao:
- Lão công của cậu dám ở trước mặt của cậu mà tìm bồ nhí, cậu tuyệt đối không thể nhẫn nhịn hắn nữa a.
- Hắn ta mới không phải là lão công của tớ, tớ nhất định sẽ từ hôn cùng với hắn. Tần Thủy Dao hầm hừ nói một câu, sau đó nhãn châu xoay động, khẽ lắc lắc đầu:
- Đi thôi, chúng ta đi ăn thôi.
- Không phải là lúc nãy cậu nói cậu trở về nhà sao? Nghe Tần Thủy Dao nói đi ăn thì Trương Ny có chút ngạc nhiên.
- Ăn cơm xong rồi về nhà cũng được. Tần Thủy Dao lôi kéo cánh tay của Trương Ny, đuổi theo Đường Kim và Tiểu Đậu Nha:
- Đi thôi, tớ mời cậu ăn cơm.
- À. Trương Ny liền làm ra bộ dạng tỉnh ngộ:
- Thì ra là cậu muốn tới bắt gian a.
- Bắt gian cái đầu của cậu á. Đôi mắt của Tần Thủy Dao trắng dã liếc nhìn Trương Ny một cái:
- Mẹ của tớ luôn không đồng ý để tớ từ hôn cùng hắn, tớ nhất định phải khiến cho mẹ của tớ phải đáp ứng từ hôn nên tới muốn theo dõi hắn, binh pháp Tôn Tử có nói qua, biết người biết ta trăm trận trăm thắng, tớ muốn nhìn xem tên hỗn đản này rốt cuộc là đi lại, cặp kè với bao nhiêu người. Dọc đường đi, Tiểu Đậu Nha không ngừng hỏi Đường Kim nhiều vấn đề.
- Anh Đường Tinh, Tần Thủy Dao xinh đẹp như vậy mà làm sao anh lại nghĩ muốn cùng nàng từ hôn a?
- Anh Đường TInh, anh sao là thể dục đặc chiêu sinh vậy? Em nhớ được là trước kia thì mỗi lần vào tiết thể dục thì anh đều bùng tiết mà.
- Anh Đường Tinh, lúc thi Anh văn sao anh chỉ được không điểm vậy?
- Anh Đường Tinh, hiện giờ thì anh đang ở ký túc xá nào thế?….
- Tiểu Đậu Nha, cô có biết tại sao người của cô lại ốm đến như thế không? Đường Kim nhìn vào Tiểu Đậu Nha, nói:
- Bởi vì vấn đề của cô có quá nhiều. Tiểu Đậu Nha thè lưỡi, có chút ngượng ngùng:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!